Solo leveling chương 81: Nữ thợ săn mạnh nhất Hàn quốc

0 84

Solo leveling chương 81

Nữ thợ săn mạnh nhất Hàn quốc

Cốc cốc
“Thưa ngài, đây là tài liệu mà ngài yêu cầu”.
“Mời vào.”
Woo Jincheol bước vào văn phòng chủ tịch hiệp hội. Go Gunhee chào đón anh ta với vẻ mặt tươi sáng. Cầm lấy tài liệu từ tay Woo Jincheol, chủ tịch hiệp hội nhìn vào bức ảnh ở đầu trang.
Đó là Jinwoo.
Bức ảnh được chụp trong quá khứ, khi chàng trai trẻ lần đầu nhận được giấy phép. Dù sự khác biệt giữa quá khứ và hiện tại là rất lớn, nhưng ông vẫn dễ dàng nhận ra đây chính là Jinwoo.
“Hmm”.
Đọc danh sách các hoạt động của Jinwoo, đôi mắt của Go Gunhee trở nên ảm đạm.
“Không những chỉ xếp hạng E, mà còn là người yếu nhất trong số họ. Anh ta làm Thợ săn suốt bốn năm như thế ư”?
Những hành động của anh ta không khác gì tự sát. Cho dù các cuộc đột kích của Hiệp hội dễ dàng hơn nhiều so với các Bang hội, nhưng chúng vẫn thuộc cấp độ có thể bóp nghẹt một người xếp hạng E.
Có lẽ vì thế nên Jinwoo đã trở thành khách quen của bệnh viện trong suốt sự nghiệp làm Thợ săn.
“Cậu ta đã chịu đựng tất cả những chấn thương…”.
“Họ nói rằng Jinwoo không thể rời khỏi Hiệp hội vì hóa đơn viện phí của mẹ cậu ta.”
“… Thật là một thanh niên hiếm hoi trong thế giới ngày nay”.
Đôi mắt Go Gunheee bừng sáng.
“Thay cho người cha mất tích, cậu ấy đã tự tay chăm sóc em gái và người mẹ ốm yếu của mình”
Chủ tịch hiệp hội đã quyết định xem xét hồ sơ của Jinwoo, sau khi biết rằng Thợ săn hạng E đã tái thức tỉnh. Tuy nhiên, ông không ngờ rằng mình sẽ tìm thấy thứ gì đó như thế này.
Càng biết thêm về Jinwoo, Go Gunhee càng cảm thấy cậu ta là một người đàn ông tốt.
“Thật xấu hổ khi mình phải giao cậu ta cho các Bang Hội”.
Sau khi đọc hồ sơ của Jinwoo, Go Gunhee càng thêm thất vọng.
Go Gunhee lật trang, nhưng ông ta đã đọc đến cuối tập tin. Với vẻ mặt hài lòng, đàn anh đóng tập tin lại.
“Làm tốt lắm.”
“Cảm ơn ngài.”
Woo Jincheol lấy tài liệu và chuẩn bị rời đi, nhưng rồi quay lại và nói khó khăn,
“Chủ tịch…”
“Hmm?”
Go Gunhee ngẩng đầu lên. Woo Jincheol nhăn nhó.

‘Bình thường, kể cả bị rách mặt thì anh ta cũng không nhăn nhó như thế. Không ngờ Quản lý Woo có thể làm khuôn mặt như thế…’
Có điều gì anh ta muốn nói ư? Go Gunhee trở nên tò mò,
“Chuyện gì thế?”
Quản lý Woo tiếp tục nói, sau một hồi do dự,
“Có một thứ tôi cần báo cáo… Ban nãy, chúng tôi nhận được thông báo rằng Thợ săn Sung Jinwoo đã tham gia một cuộc đột kích”.
“Vậy sao?Do ai tổ chức vậy?”
“Đó một cuộc đột kích thuộc thẩm quyền của Hội thợ săn”.
“Thế ư?”
Sung Jinwoo cuối cùng đã chọn Hội thợ săn. Và chỉ sau một ngày. Khuôn mặt Go Gunhee trở nên tối tăm.

‘Sau tất cả những lời nói đó, cậu ta lại xiêu lòng vì số tiền mà Hội thợ săn đưa cho anh ta ư?’
Nếu là trường hợp đó, Go Gunhee sẽ thực sự thất vọng. Sau một thời gian dài, ông đã vô cùng xúc động sau khi gặp một người đàn ông tuyệt vời như vậy.
Tuy nhiên, nhớ lại thái độ của Jinwoo hôm qua, kết hợp với tập hồ sơ ông vừa xem, Jinwoo có vẻ không giống một người dễ thay đổi ý định. Phải có một lý do khác.
Như là,

‘Nếu anh ta muốn chiến đấu với những con thú ma thuật mạnh mẽ, Hội Thợ săn sẽ là nơi tốt nhất để làm điều đó’.
Go Gunhee quyết định tự an ủi bản thân bằng lý do đó. Tuy nhiên, những lời tiếp theo của Woo Jincheol đã đá bay lý do này,
“Tôi nghĩ có một chút vấn đề, thưa chủ tịch hiệp hội”.
“Có thông tin gì nữa không?”
“Theo hồ sơ của chúng tôi, Thợ săn Jinwoo đã không tham gia vào cuộc đột kích. Thay vào đó, anh tađã đi vào đội khai thác”.
Go Gunhee nhảu dựng lên.
“Gì? Một thợ săn hạng S tình nguyện làm thợ mỏ?”
Ông lão không thể tin được. Trên thực tế, Woo Jincheol cũng đồng tình với ông. Người đứng đầu HSD đã băn khoăn đến mức yêu cầu cấp dưới kiểm tra vài lần, nhưng các báo cáo vẫn giữ nguyên.

‘Đây là lý do tại sao mình ngần ngại báo cáo về chuyện này’
Sung Jinwoo đang nghĩ gì vậy? Mồ hôi nhễ nhại lại, Woo Jincheol trả lời,
“Đó là những gì đã được báo cáo, thưa ngài”.
Go Gunhee gục xuống ghế và cười.
“Đúng là một chàng trai thú vị”.
—-
Đội chiếc mũ bảo hiểm và đồng phục thợ mỏ, Jinwoo theo sau Trưởng nhóm Bae Yoonsuk. Gần cổng, nhiều thợ săn đội mũ bảo hiểm đã được tập trung.
Khoảng 20 người?
Mọi ánh mắt của họ chuyển sang Đội trưởng Bae. Ông lên tiếng giới thiệu Jinwoo,
“Đây là cậu Sung. Cậu ấy sẽ tham gia cùng chúng ta hôm nay”.
“Chào mọi người.”
Jinwoo khẽ cúi đầu sau đó đọc tâm trạng của các Thợ săn.
” …”
Họ đều khá lạnh lùng. Jinwoo hiểu tại sao.
Sau tất cả thì, anh ta chỉ là một thành viên tạm thời – thậm chí có thể không xuất hiện vào ngày mai, trong khi họ là Thợ săn chính thức ký hợp đồng với Hội Thợ săn, với tư cách là thành viên của đội khai thác. Chẳng có lý do gì để họ thân thiện với anh ta.
“Chúa ơi, mọi người thật là… Dù sao cậu ấy vẫn là một đồng đội và sẽ làm việc với tất cả các bạn”.
Trưởng nhóm Bae cười ngượng nghịu và chỉ vào một Thợ săn trông đáng sợ.
“Cậu Sung, cậu chỉ cần bám lấy cậu Mok ở đằng kia. Nếu có bất cứ điều gì không hiểu, cậu có thể học hỏi từ Mok. Cậu ấy hơi trầm một chút, nhưng lại là người khai thác kỳ cựu nhất ở đây”.
“…Tôi hiểu rồi.”
Jinwoo bước tới và đứng lặng lẽ bên cạnh người đàn ông tên là Mok. Bắt gặp ánh mắt của Jinwoo, người thợ mỏ nhìn vào mắt anh và nói bằng giọng khó nghe,
“Mok Jinsoo”.
“Tôi là Sung Jinwoo”.
Đó là lời chào của họ. Mok Jinsoo ngay lập tức quay lại với trưởng nhóm.
Có vẻ mọi người cũng thân thiện.
Jinwoo cũng đưa mắt nhìn xung quanh. Cách đó không xa, trưởng nhóm và một nhân viên của Hội – trông giống như một người đàn ông bình thường – đang bàn bạc gì đó, trông giống như một cuộc nói chuyện nghiêm túc. Chỉ tập trung một chút, Jinwoo đã có thể nghe lén cuộc trò chuyện của họ.
“… Đội tấn công có còn ở đó không? Họ nói với chúng tôi rằng họ đã hoàn thành một lúc rồi, , tại sao lại mất nhiều thời gian như vậy?”
“Họ gần như đã hoàn thành. Tất cả là vì sự an toàn của anh và các thành viên trong nhóm, vì vậy vui lòng đợi thêm một chút nữa cho đến khi tất cả ma thú bị tiêu diệt”.
“Tôi đã nghe thế ba lần rồi”
“Đội trưởng à, anh biết nó nguy hiểm thế nào nếu họ chưa dọn dẹp xong mà. Điều gì sẽ xảy ra nếu một con ma thú đang ẩn nấp nhảy vào đội của anh?”
Nghe người đàn ông đáng tuổi con mình mỉm cười và giải thích, Trưởng nhóm Bae không còn lời nào để tranh cãi. Anh lắc đầu và mỉm cười.
“Hiểu rồi. Hiểu rồi.”
“Oh? Anh đã bình tĩnh rồi sao?”
“Tôi đã nói là tôi hiểu rồi. Đi làm công việc của cậu đi”.
“Vâng thưa ngài. Khi chúng xuất hiện, tôi sẽ chạy đến đây với tất cả khả năng của mình và cho anh biết. À, đừng quên là chúng ta sẽ cùng đi nhậu sau giờ làm nhé”.
“Tôi biết, vì vậy hãy đi làm công việc chết tiệt của cậu đi, nhóc con”.
Rất may, có vẻ như cuộc trò chuyện kết thúc trong một không khí thân thiện. Người nhân viên đã xử lý tình huống một cách khéo léo.

‘Thông thường, người ta nghĩ rằng nhân viên của các Bang hội lớn sẽ là những kẻ nóng tính kiêu ngạo…’
Tuy nhiên, các nhân viên văn phòng của Hội là những người đàn ông bình thường, trong khi các Thợ săn làm công việc chân tay mới là những kẻ thức tỉnh.
Có rất nhiều công việc mà các những người đã thức tỉnh phải làm, nhưng không có nhiều người thức tỉnh. Bạn không thể chỉ lấy một người ra và thay thế bằng một kẻ khác, giống như lắp ráp máy móc.
Và đó là lý do tại sao các nhân viên luôn cẩn trọng trong lời nói và thái độ khi làm việc với các Thợ săn.
Dù công chúng thường nhìn nhân viên của các Bang hội lớn với sự ghen tị, nhưng thực ra họ thường phải làm những công việc mệt mỏi và nhàm chán.
‘… Hmm?
Khi Jinwoo giảm bớt sự tập trung vào cuộc trò chuyện ở xa, Jinwoo nghe thấy tiếng thì thầm từ phía sau.
“Anh biết không? Cái tên tạm thời hôm nay là một gã xếp hạng E”.
“Lại nữa à?”
Giống như trong quá khứ, Jinwoo đôi khi ghét thính giác nhạy bén của mình.

‘Không thể bịt tai và đi loanh quanh được…’
Trong khi anh ta cười khúc khích, những người đồng đội của anh ta xì xàovới nhau,
“Gì? Xếp hạng E?’
“Họ đã chọn một kẻ hạng E?’
“Vâng.”
Jinwoo cảm thấy những ánh mắt rực lửa hướng vào gáy mình.
“Thế quái nào đội trưởng lại chọn một thằng hạng E?”
“Hạng E thì làm được cái quái gì?”
“Ai mà biết được”
“Trời đất… Liệu chúng ta có thể hoàn thành công việc hôm nay không?”.
Tiếng nói lo lắng đến từ khắp nơi. Dù họ đang quan tâm đến cảm xúc của Jinwoo và cố nói thầm, nhưng những nỗ lực của họ chẳng có ý nghĩa gì với Jinwoo. Anh đã tăng quá nhiều điểm vào chỉ số Giác quan.
Jinwoo cười nhạt.

‘Hình như có một lý do khác khiến họ rất lạnh lùng?’.
Đúng như dự đoán, những người xếp hạng E bị coi thường ở khắp mọi nơi. Vì đã quá quen với nó, anh không cảm thấy khó chịu.

‘Bên cạnh đó, mình sẽ sớm bỏ lại danh hiệu đó phía sau thôi…’.
Trong khi đó, quanh Cổng trở nên ồn ào.
“Chắc là Đội tấn công đã ra ngoài”.
“Có vẻ như cuối cùng họ đã hoàn thành”.
Mệt mỏi vì phải chờ đợi, đội khai thác mỏ vui lên một chút. Theo dõi cảnh tượng đó, Trưởng nhóm Bae ra hiệu cho đội của mình.
“Được rồi, di chuyển thôi”.
Mỗi nhóm khai thác đều thu thập thiết bị của họ và bắt đầu tiến vào, Jinwoo cũng vậy.
“Cám ơn sự chăm chỉ của bạn.”
“Cảm ơn bạn.”
“Mọi người ơi, hôm nay làm tốt lắm”
Trước cổng, các nhân viên của Hội thợ săn đang vui vẻ chào đón nhóm đột kích đang rời đi. Jinwoo nhận ra đội đột kích vừa được đề cập chính là nhóm này.
“Những người này là thành viên của nhóm đột kích mạnh nhất Hàn Quốc
Nhìn vào những Thợ săn thứ hạng cao, không, Thợ săn cấp cao nhất, đôi mắt sắc bén của Jinwoo đã nhận ra một người quen.

‘… Choi Jongin’.
Chủ hội Thợ săn và là một Thợ săn lớp Pháp sư hạng S.
Jinwoo cảm thấy sẽ phiền hà nếu Choi Jongin nhận ra anh, nên anh ấn chiếc mũ bảo hiểm xuống. May mắn thay, có rất nhiều Thợ săn xung quanh anh ta mặc đồ giống nhau, và Jinwoo đã có thể hòa mình vào họ. Anh lặng lẽ tìm hiểu về những thành viên đột kích hàng đầu của đất nước trong khi ẩn mình giữa những thợ mỏ.

‘… Đây là những thành viên chính của Hội thợ săn ư?
Jinwoo không giấu nổi sự bàng hoàng. Bất chấp sự mong đợi của anh ta, thật khó để tìm được một Thợ săn có năng lượng mạnh mẽ. Trong khi Choi Jongin phát ra một sức mạnh ma thuật đáng kinh ngạc, xứng đáng với danh hiệu Chiến binh mạnh nhất, phần còn lại khá thất vọng

‘Họ có yếu không?’

Tất nhiên là không. Jinwoo lắc đầu. Các thành viên của nhóm đột kích chính của Bang hội số một Hàn Quốc được lựa chọn sau một thời gian xem xét kỹ lưỡng.

‘Chính Hội trưởng đã tham gia vào cuộc đột kích. Có lẽ khi so sánh với anh ấy, những người còn lại yếu đuối một cách đáng thương…’
Không, họ không đáng để bị gọi là yếu đuối. Điều đó có nghĩa là…

‘Mình đã trở nên mạnh mẽ’.

Khóe miệng Jinwoo nhếch lên.
Những nỗ lực của aJinwoo trong vài tháng qua đã không phản bội anh ấy. Nó đưa anh ta đến một đẳng cấp mà, ngay cả những Thợ săn vừa mới dọn sạch một Dungeon hạng A cũng chỉ là kẻ yếu đuối.
Tương quan sức mạnh giữa họ và anh ta khiến Jinwoo hiểu rằng, anh ta đã trở nên mạnh mẽ.

THÌNH THỊCH

THÌNH THỊCH
THÌNH THỊCH

Sự thật đó làm tim anh đập nhanh hơn.

Trong khoảnh khắc đó, không ai nói gì cả. Không ai bảo anh làm như vậy.

Nhưng ánh mắt Jinwoo tự nhiên trôi về phía Cổng.

Một cảm giác mạnh mẽ đã xâm chiếm anh.

‘Chúa ơi…’

Một người phụ nữ tóc ngắn đang thong thả bước ra khỏi Cổng.
Điều khiến anh chú ý đầu tiên là đôi mắt to và sáng long lanh, tô điểm cho khuôn mặt tự nhiên thuần khiết. Làn da trắng mịn và khuôn mặt hoàn hảo của cô cũng bắt mắt không kém. Cô là một người đẹp đến mức sẽ nhận được những lời khen trơ trẽn từ 99% đàn ông trên đời.

Tuy nhiên, thứ thu hút ánh mắt Jinwoo không phải là vẻ đẹp của cô, mà là thứ anh cảm nhận được bên trong cô.

Sức mạnh trú ngụ trong cơ thể cô.

Một lượng lớn sức mạnh ma thuật không ngừng phát ra từ nữ Thợ săn vô cảm này.

‘Ít nhất cũng phải ngang với cấp độ của Choi Jongin’,

Có lẽ còn cao hơn.

Cô toát ra một luồng áp lực đáng kinh ngạc.

Khi anh bình tĩnh lại và trục xuất những ham muốn trần tục khỏi tâm trí, Jinwoo nhận ra đây là ai.

‘Người phụ nữ đó là…’

Nữ thợ săn hạng S duy nhất của Hàn Quốc, Cha Haein.

Cùng với Choi Jongin, cô là một trụ cột của Hội thợ săn, người có thứ hạng cao nhất.

‘Không thể là bất cứ ai khác’.

Có bao nhiêu phụ nữ khác ở Hàn Quốc nắm giữ sức mạnh này? So với danh tiếng của cô, gương mặt Cha Haein không được công chúng biết đến nhiều. Nữ Thợ săn này đã tránh xa giới truyền thông. Vì vậy, đây là lần đầu tiên Jinwoo nhìn thấy khuôn mặt của cô.

Trái ngược với những tin đồn, cô ấy trông hoàn toàn bình thường, thậm chí còn xinh đẹp. Tại sao cô ấy ghét máy ảnh đến vậy?

Những cô gái ở độ tuổi 20 thường thích thú trước ống kính. Vâng, thậm chí là trước một chiếc điện thoại di động.

Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của anh, Cha Haein quay đầu về hướng Jinwoo.

‘Chắc mình không cần dùng “Ẩn thân” đâu nhỉ?’

Jinwoo che giấu sự hiện diện của mình, và cô gái trẻ trở nên bối rối.

‘Đó là cái gì? Mình cảm thấy một sự hiện diện mạnh mẽ’.

Có phải cô ấy đang tưởng tượng? Ban đầu, cô nghĩ Chủ tịch Hiệp hội Go Gunhee đã đến khu vực này. Nhưng sự hiện diện đã hoàn toàn biến mất, như thể nó chưa từng ở đó.

Chủ tịch hiệp hội là một người đàn ông bận rộn. Không thể có chuyện ông ấy đến đây đột xuất.
Thật không may, cô phải gánh chịu hậu quả nặng nề vì mất tập trung. Cha Hae-in đã tăng cường các giác quan của mình để tìm kiếm sự hiện diện mạnh mẽ kia. Do đó, mùi hôi thối mà cô thường ngửi thấy trở nên mạnh hơn bình thường.

“Ọe”
Như mọi khi, Cha Haein lấy ra một chiếc khăn tay và bịt mũi. Sau đó, cô gái trẻ vội vàng chạy qua các Thợ săn khác.

‘Các giác quan của cô ấy khá tốt’.

Nhìn Cha Haein biến mất ở đằng xa, Jinwoo thở phào nhẹ nhõm. Và như vậy, toàn bộ đội tấn công đã rời khỏi Cổng. Chờ đợi khoảnh khắc này, Trưởng nhóm Bae quay sang các thành viên của đội khai thác. Anh vỗ tay rất to rồi nói với giọng mạch lạc.

“Giờ thì, đến lượt chúng ta! Hãy làm việc chăm chỉ nhé!”

Sau khi nhóm thu thập vào Cổng, đội khai thác theo sau. Jinwoo dừng lại trước cổng.

‘…

Khi anh đứng yên và trải nghiệm ngoại hình của cánh Cổng hạng A đầu tiên trong đời, Bae Yoonsuk đã tiếp cận anh,

“Cậu Sung, cậu đang làm gì vậy? Chúng ta cũng đi vào thôi”.

“Vâng.”

Trả lời ngắn gọn, Jinwoo cũng bước qua Cánh cổng.

Thông điệp quen thuộc đó xuất hiện, như mọi khi:

[Bạn đã bước vào một Hầm ngục].

Đọc Solo Leveling Full Trọn Bộ
Tác giả: Chu-Gong
Thể loại sở trường: Action, Fantasy
Nhóm Dịch: Moonsnovel
Nguồn: Sưu Tầm

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Bình Luận
Loading...