Solo leveling chương 71: Quyết tâm của Jinho

0 94

Solo leveling chương 71

Quyết tâm của Jinho

Yoo JinHoo choáng váng.
“… Xích Môn??”
Tại sao cha cậu lại nói về điều đó?
Những ngày qua, truyền thông liên tục đưa tin về vụ việc này nên Yoo JinHoo cũng nắm được kha khá thông tin. Tuy nhiên, cậu không hiểu vì sao cha mình lại nói tới chuyện đó trong cuộc họp này.
“Và người đàn ông đó…”
Thợ săn này được giới thiệu là người sống sót sau vụ việc. Báo chí đang điên cuồng tìm kiếm bất cứ ai liên quan đến vụ việc. Vậy tại sao người đàn ông đó lại được gọi đến đây? Các câu hỏi chồng chất trong tâm trí Yoo JinHoo.
Nhìn thấy vẻ bối rối của JinHoo, Yoo Myunghan từ từ cất lời,
“Có vẻ như con chẳng biết gì cả.”
“Thưa Chủ tịch…?”
Mặc kệ Yoo JinHoo đang bối rối một bên, vị chủ tịch quay sang nhìn Go Myunghwan.
“Anh Thợ săn”
“Vâng?”
“Nói cho nó biết những ai đã có mặt tại sự kiện hôm đó, ngoài những tân binh của Bạch Hổ”.
“Vâng.”
Go Myunghwan quay sang Yoo JinHoo. Cậu vẫn lộ rõ ​​vẻ bối rối.
“Có một nữ Thợ săn trẻ tuổi, tầm nữ sinh trung học, và…”
“Một nữ thợ săn trẻ tuổi?”
Đến lúc này, Yoo JinHoo vẫn không đoán được Go Myunghwan định nói gì tiếp theo,
“Thợ săn Sung Jinwoo”.

Thịch!
Yoo JinHoo có thể nghe thấy trái tim mình đập mạnh.

“Đại…đại ca có mặt tại sự kiện đó?”
Sao có thể như vậy? Tâm trí Yoo JinHoo rơi vào hỗn loạn. Nhưng rồi chàng trai trẻ nhớ ra điều gì đó,

“Đợi đã, vài ngày trước…”
Trước đó, Han Songyi luôn tỏ ra thờ ơ với Jinwoo. Tuy nhiên sau vài ngày, họ bất ngờ trò chuyện thân mật.
“Nữ Thợ săn đó tên là gì?”
“Là Han Songyi”.
Yoo JinHoo há hốc mồm. Cậu cứ tưởng rằng đại ca và Han Songyi có mối quan hệ bí mật nào đó.

“Nghĩa là…”
“Vị cứu tinh giấu mặt mà báo chí loan tin, chính là…”

Go Myunghwan tiếp tục,
“Nhờ Thợ săn Sung Jinwoo nên mọi người mới sống sót ra khỏi Xích Môn”.
“Ôi chúa ơi… Đại ca, anh làm gì ở đó vậy?”
Yoo JinHoo nửa ngạc nhiên, nửa hạnh phúc khi nghe câu chuyện. Quên cả sự hiện diện của cha, JinHoo hồn nhiên hỏi:
“Chuyện gì đã xảy ra trong Hầm ngục đó?”
Go Myunghwan nhìn Yoo Myunghan. Vị Chủ tịch gật đầu cho phép.
Tỏ ra hào hứng, người thợ săn vui vẻ giải thích mọi chuyện xảy ra ở Xích Môn.
“Uhm… nên bắt đầu từ đâu nhỉ?”
Yoo JinHoo lắng nghe với đôi mắt lấp lánh.
“Ban đầu, chúng tôi rất bối rối khi nghe tin hai Thợ săn hạng E sẽ tham gia khóa huấn luyện. Nhưng…”
Go Myunghwan bắt đầu kể lại toàn bộ sự việc, với vẻ hào hứng như một đứa trẻ khoe món đồ chơi mới của mình với bạn bè. Tuy nhiên, anh không phải là người duy nhất bị kích thích!
“Một thợ săn hạng A?!”
“Đúng vậy, hạng A đó! Cậu ta chặt một phát như thế này nè! Thế là Kim Cheol cắm mặt xuống đất luôn!”
“WoW”
Mỗi khi nghe thấy một chiến tích của Jinwoo, trái tim của Yoo JinHoo lại đập nhanh hơn.

“Đúng là đại ca mình có khác”
Hạ gục lũ ma thú cấp cao thì cũng bình thường thôi. Nhưng hạ gục Thợ săn hạng A trong một đòn, thì lại là chuyện hoàn toàn khác. Những hành động của Jinwoo khiến Yoo JinHoo vừa sợ hãi vừa tự hào.
Go Myunghwan tiếp tục câu chuyện của mình,
“Sau đó, hàng chục yêu tinh băng xuất hiện từ trong không khí. Lúc đó tôi đã nghĩ: Thôi quả này tèo rồi! Thế nhưng Jinwoo đã…”
Cả hai tập trung đến mức quên cả thời gian. Cuối cùng, câu chuyện của Go Myunghwan cũng kết thúc.
Người thợ săn tỏ ra vô cùng phấn khích,
“Thật phi thường! Sung Jinwoo là cứu tinh của tất cả mọi người hôm đó”.
Yoo JinHoo gật đầu lia lịa. Cậu hoàn toàn hiểu cảm xúc của Go Myunghwan. Chính bản thân Jinwoo đã được đại ca cứu mạng rất nhiều lần.
“Thế mà, nghĩ xem, chúng tôi không được phép tiết lộ câu chuyện này! Không được tiết lộ danh tính vị cứu tinh của chúng tôi! Tôi rất bức xúc trước quyết định của Bạch Hổ. May mắn thay, chủ tịch đã liên lạc với tôi và-…”
Ngay lúc đó, Yoo Myunghan lên tiếng ngắt lời của Go Myunghwan.
“Go Myunghwan…”
“Thưa Chủ tịch?”
“Đủ rồi”.
“Ah, tôi xin lỗi. Tôi đã quá phấn khích…”
Go Myunghwan cúi đầu ngượng ngùng. Trong khi đó, Yoo Myunghan quay lại phía con trai mình,
“Khi ta điều tra thông tin về thợ săn Sung Jinwoo, một cái tên bất ngờ xuất hiện”.
Yoo Myunghan chỉ vào một cái tên trên tập tài liệu trước mặt. Tài liệu này là một trong những báo cáo đột kích mà JinHoo đã đưa cho cha. Ngón tay trượt qua một cái tên trên tài liệu.
Thủ lĩnh đội đột kích: Yoo JinHoo.
Thành viên đột kích: Sung Jinwoo.
Bằng chứng đã rõ ràng.

“Cha bắt thóp mình rồi…”
Từ đầu đến cuối, JinHoo đã mượn sức mạnh của một thợ săn khác để đạt được giấy phép Chủ Hội. Kế hoạch này đã bị cha cậu nhìn thấu.
Yoo JinHoo đờ người ra.

“Thực tế là con đã lên kế hoạch nhờ Thợ săn Sung Jinwoo giúp đỡ để có được giấy phép Chủ hội. Con có phủ nhận không?”
“…Không, thưa cha.”
“Con còn gì để nói không?”
“…”
Cảm giác như một cánh cửa vừa đóng lại trước mặt JinHoo.
“Hỏng rồi… Cha sẽ nghĩ mình không đủ tư cách để làm Chủ Hội…”
Cha JinHooo tiếp tục nhìn cậu bằng một ánh mắt sắc bén. Trong quá khứ, Yoo JinHoo sẽ mất hết can đảm trước ánh mắt đó.
“Nhưng…”
JinHoo tự nhủ, mình không thể lùi bước như thế này. Lần đầu tiên trong đời, cậu thu hết can đảm để đứng lên bảo vệ ý kiến. Chàng trai cúi đầu và cất giọng,
“Thưa cha, xin hãy giao lại Hội Yoojin cho con!”
“Được.”
“Eh?”
Câu trả lời lạnh lùng khiến Yoo JinHoo ngạc nhiên ngẩng đầu lên.
“Ta sẽ giao Hội Yoojin cho con”.
“Huh…?”
“Con vừa nói rồi đó, Thật nguy hiểm khi giao vị trí Chủ Hội cho người ngoài. Nếu con đã quyết rồi, ta đâu cần phải chơi trò may rủi nữa?”
“N-nhưng, con đã cố gắng giấu diếm cha…”
“Thì sao? Con nghĩ rằng ta sẽ la mắng và đuổi con đi?”
“Mình có nghe nhầm không?” – JinHoo tự hỏi.
Khuôn mặt Yoo Myunghan  vẫn nghiêm nghị. Miệng ông vẫn đóng chặt như một đường thẳng. Nhưng Yoo JinHoo dường như cảm thấy cha mình đang mỉm cười.
“Nếu con bất cẩn bước vào những Hầm ngục này mà không có kế hoạch gì, có lẽ ta sẽ đuổi con đi. Ta không có một đứa con ngu ngốc như thế.”
Yoo JinHoo cảm thấy mặt mình nóng bừng.
“Chậc. Nếu không gặp đại ca, có lẽ mình đã bị cha mắng và đuổi đi rồi”.
Không, có khi cậu còn chết trước khi gặp được cha ấy chứ.
Yoo JinHoo thở phào nhẹ nhõm.
“Tuy nhiên, ta có một điều kiện”.
“Vâng thưa cha?”
“Thợ săn Sung Jinwoo. Con có thể mang cậu ấy đến Hội Yoojin không?”
Đôi mắt của Yoo JinHoo mở to.
“Mang Đại ca đến Hội Yoojin?”
Một ánh sáng lóe lên trong đôi mắt của Yoo Myunghan.
“Đúng vậy”
Yoo JinHoo bối rối.
“Argh…”
Lý trí mách bảo JinHooo rằng cậu phải tỏ ra tự tin trước mặt cha mình. Tuy nhiên, người được đề cập lại là Jinwoo.
Tất cả những gì cậu có thể làm là hỏi và hy vọng. Vì vậy, JinHooo nói thật với cha mình.
“Con không chắc.”
“Tốt. Nếu điều đó dễ dàng thì đâu gọi là thử thách nữa”.
Chủ tịch Yoo Myunghan uống một ngụm nước, lấy khăn lau miệng rồi nói tiếp:
“Nếu con thất bại, ta sẽ giao Hội Yoojin lại cho anh trai con. Sao, chấp nhận thử thách không?”
Khuôn mặt của Yoo JinHoo tràn đầy quyết tâm.

“Mình đã làm tất cả, chỉ để chờ cơ hội này”
Nếu từ bỏ, cậu không còn mặt mũi nào gặp đại ca nữa. Yoo JinHoo nói với ánh mắt nghiêm túc,
“Vâng, con sẽ cố gắng.”
“Tốt”
Với câu nói đó, giao kèo giữa cha và con trai đã hoàn tất. Yoo Myunghan im lặng gật đầu. Lĩnh hội điều đó, Yoo JinHoo chào tạm biệt và rời đi.
Đến lúc này, Chủ tịch Yoo Myunghan mới hạ chiếc khăn lau miệng xuống. Ông đã cố nhịn cười nãy giờ.
“Thật tuyệt”
JinHoo dám yêu cầu ông giao lại Hội Yoojin. Thực ra, Yoo Myunghan đã lờ mờ đoán được ý định của Yoo JinHoo, nhưng mọi chuyện đã vượt quá mong đợi của ông. Yoo Myunghan không ngờ rằng con trai mình lại quyết tâm như vậy.

“Quả nhiên, hổ phụ sinh hổ tử!”

Nụ cười trên khuôn mặt Yoo Myunghan từ từ hiện ra.
“Waaaaa! Chủ tịch Yoo Myunghan đang cười!” – Thợ săn Go Myunghwan bị sốc.
Người đàn ông này nổi tiếng với biệt danh Pokerface (mặt đơ). Dù chuyện gì xảy ra, ông ấy vẫn duy trì biểu cảm nghiêm khắc và lạnh lùng của mình. Vậy mà bây giờ….
Thấy Thợ săn Go Myunghwan trố mắt nhìn mình, Yoo Myunghan quay sang bên cạnh hỏi”
“Có chuyện gì sao?”
Trước câu hỏi bất ngờ, Go Myunghwan vội vàng lắc đầu,
“Kh… Không, thưa ngài”.
—-
Bạn đã đánh bại một con quỷ cấp trung.
Bạn đã kiếm được 300 điểm kinh nghiệm.
Bạn đã kiếm được 1 linh hồn quỷ.


Bạn đã đánh bại một con quỷ cấp trung …

Bạn đã đánh bại một con quỷ cấp trung …

… 47, 48, 49, 50.
Jinwoo đang leo tầng với tốc độ kinh hoàng.
Tuy nhiên, nhìn vào số điểm kinh nghiệm và số linh hồn thu được mỗi khi đánh bại một con quỷ, Jinwoo quên cả mệt mỏi.
Số lượng linh hồn quỷ: 4.388 / 10.000
Thậm chí còn chưa được nửa đường!
Jinwoo ngỡ rằng mình đã săn được rất rất nhiều quỷ, nhưng hóa ra vẫn còn một chặng đường dài để cán mốc 10.000 con. Còn cấp độ của cậu thì sao?
Cấp độ: 69
Cậu đã tăng thêm hai cấp sau một ngày. Tốc độ thăng cấp đã chậm lại, nhưng vẫn nhanh so với tốc độ thu thập linh hồn. Ngay cả bây giờ, cậu vẫn tiếp tục thu thập điểm kinh nghiệm.
“Kkieeeek!”
Bạn đã đánh bại một con quỷ cấp trung.
Bạn đã kiếm được 300 điểm kinh nghiệm.
Bạn đã kiếm được 1 linh hồn quỷ.
Whew-!
Sau khi hạ gục con quỷ cuối cùng trước mặt, Jinwoo vươn vai và nhìn xung quanh. Xung quanh những Chiến binh Bóng tối là vô số xác chết của những con quỷ cấp trung.

Bộp!

Jinwoo mỉm cười và vỗ tay.

“Mọi người làm tốt lắm!”
Những Chiến binh Bóng tối quay trở về với cái bóng của cậu. Thông thường trong các hầm ngục, họ có thể giúp cậu thu thập ma thạch, nhưng ở đây, chỉ mình Jinwoo nhặt được các vật phẩm rơi ra. Bởi vì chỉ mình cậu có thể trả lời các tin nhắn từ Hệ thống

Bạn có muốn có nhặt món đồ này?
“Vụ này bất tiện thật!”
Thế nên, nếu chỉ đối mặt với vài con quỷ, Jinwoo sẽ tự mình chăm sóc chúng. Chỉ khi gặp phải một nhóm lớn, cậu mới triệu tập Binh đoàn bóng tối. Sau mỗi trận chiến, cậu đi lòng vòng quanh các xác chết, vươn tay nhặt lấy các vật phẩm.
“Sao JinHooo lại đòi làm việc này nhỉ?”
Jinwoo mỉm cười nhớ tới khuôn mặt của JinHoo.
Còn một điều bất tiện khác ở đây.
Trong Lâu đài Quỷ, cậu không thể trích xuất bóng. Xác của những con quỷ cấp thấp và cấp trung không tỏa ra khói đen. Như vậy, câu không thể tạo ra chiến binh bóng tối từ những xác chết này.

“Ngay cả khi mình nhìn chằm chằm vào xác bọn quỷ, những gì mình nhận được chỉ là-”

Mana bị ô nhiễm.
Đây không phải là mục tiêu phù hợp.
Thế đấy, hệ thống nói rằng không thể trích xuất bóng do mana bị ô nhiễm.

“Bó tay”.

Với một cảm giác thất vọng, Jinwoo đi từ xác chết này đến xác chết khác, trong lúc những tin nhắn dồn dập hiện lên.

ring ~

Bạn đã tìm thấy 29 Lọ cấp trung
Bạn có muốn lây chúng?

Jinwoo mỉm cười sung sướng,

“Tất nhiên!”

Nhìn vào những vật phẩm chất đống trên mặt đất, Jinwoo quên cả sự thất vọng về chuyện trích xuất bóng.

“Chẳng có gì dùng được cả!”
Đơn giản là quẳng chúng vào cửa hàng. Trong vài ngày qua, những vật phẩm rác ồ ạt được bán đi.

Vàng hiện tại: 914.690.772

Nhìn vào số vàng, Jinwoo càng hài lòng hơn.
Số tiền cậu tích lũy trong Hệ thống đã tăng lên hơn 900 triệu.

“Hmm…Sừng của một con quỷ sừng bán được khoảng 200.000 vàng, và mình đã săn được 4.000 con.

Cứ thế, số vàng tăng lên với tốc độ kinh hoàng.

“Mình nên mua vũ khí cấp S hay áo giáp cấp S?”

Jinwoo lắc đầu. Cậu chưa thấy có gì thực sự cần thiết và chưa muốn mạnh tay chi tiêu.
“Một lúc nào đó, mình sẽ cần đến số vàng này”

Jinwoo đóng kho đồ lại và phủi tay. Khu vực này đã được quét sạch. Cậu cũng nhận được giấy phép nhập cảnh lên tầng 51.
Giờ chỉ cần đi đến chỗ thang máy ma thuật.

Jinwoo đưa mắt sang phía cây cột ánh sáng. Bảo vệ vòng tròn ma thuật là một con quỷ khổng lồ, vây quoanh nó là hàng tá con quỷ cấp cao.
Jinwoo nhìn lên phía trên cái đầu quỷ khổng lồ. Tên của nó hiện trong không khí, bằng chữ màu đen:

Kẻ thống trị các tầng thấp, Volkhan of Avarice,

Con quỷ có thân hình cơ bắp khổng lồ, ước chừng nó nặng tới vài chục, không, vài trăm tấn. Trong tay nó là một cây chùy vĩ đại.
Jinwoo mỉm cười,

“Vậy đây chính là tên Trùm của giai đoạn đầu?”
Jinwoo không ngại đối mặt với những tên Trùm hầm ngục. Chúng luôn đem lại nhiều điểm kinh nghiệm và vật phẩm giá trị.Bên cạnh đó, các ma thú thường đem lại rất ít vật phẩm. Còn lũ quỷ thường rơi ra nhiều thứ hấp dẫn.
“Lần này, thứ gì sẽ rơi ra đây?”
“Ực” – Jinwoo mỉm cười và nuốt nước bọt.

Đọc Solo Leveling Full Trọn Bộ
Tác giả: Chu-Gong
Thể loại sở trường: Action, Fantasy
Nhóm Dịch: Moonsnovel
Nguồn: Sưu Tầm

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Bình Luận
Loading...