Solo leveling chương 252: Thời học sinh 2

0 295

Solo leveling chương 252

Thời học sinh 2

Không có ai nói rằng mặt đất sẽ cứng hơn sau trời mưa sao ?
Thông thường, mọi người sẽ gần gũi nhau hơn sau 1 trận đánh lớn. Nhưng sau đó, mối liên kết giữa các chàng trai được tạo nên bằng mồ hôi và nước mắt gắn kết bền chặt còn hơn bất kỳ câu ngạn ngữ nào có thể nói đến.
– “Một, hai! Một, hai !”
Giống như cơn sương mù sáng sớm tinh mơ che phủ sân điền kinh của trường, mọi thành viên của đội thi đấu điền kinh đều đang khóc lóc thảm thiết.
– “Này, Jin – woo! Thế này là sao? Điều này được phép à ? ”
Trước khi ai đó nhận ra, Jin – woo đã được phép chạy cùng với đội trưởng của team, Choi tae – woong. Cậu đáp lại 1 cách gọn lỏn.
” Vâng, được chứ! ”
” Rất tốtttttttt! Một, hai! Một, hai ! ”
Choi tae – woong nâng tốc độ của hắn ta lên nhanh hơn một chút và hét to:
– ” Mục tiêu của chúng ta là chinh phục toàn bộ đất nước! ”
– ” Mục tiêu của chúng ta là…. .??”
Các thành viên gần như vô thức hô theo sau những lời nói của gã đội trưởng, nhưng họ nhanh chóng nhận ra sự thật và bắt đầu chất vấn lãnh đạo của họ.
– ” Này, đội trưởng! Tôi nghĩ mục tiêu của chúng ta là chiến thắng ở giải khu vực thôi chứ ??? ”
– ” À, ừ! Cậu đang nhắm mục tiêu quá thấp trước con át chủ bài mới của chúng ta! Lần nữa! Mục tiêu của chúng ta là chinh phục toàn bộ đất nước ”
– ” Chinh phục toàn bộ đất nước! ”
– ” Cả đất nước!!! ”
Liếc nhìn.
Gã đội trưởng liếc nhìn sang Woo Sahng – In, hiện đang chạy ngay phía sau hắn.
– ” Này, Sahng-In, cậu đang khóc đấy à ? ”
– ” Dạ, không thưa đội trưởng ! ”
– ” Đừng có bỏ cuộc, át chủ bài của năm thứ hai! Mặc dù gã át chủ bài của team đã thay đổi, làm thế nào chúng ta có thể chinh phục được cả quốc gia mà không có sự trợ giúp của các bạn được ?! ”
– ” Tôi… Tôi sẽ làm hết sức, thưa đội trưởng !! ”
– ” Rất tốtttttttt -!! Mục tiêu là chinh phục toàn bộ đất nước ”
– ” Cả đất nước! Toàn bộ đất nước này ”
– ” Chinh phục đất nước! Toàn bộ đất nước này ”
Trong khi các thành viên của đội đang lảng vảng xung quanh sân điền kinh, tích cực với một tinh thần chiến đấu cao độ, thì chỉ có Oh Young-Gil’s đang có bộ mặt xanh lét giữa những người đang chạy. Thằng nhóc tội nghiệp cuối cùng cũng theo sau Jin – woo và vô tình gia nhập vào đội chạy.
– “Hộc, hộccc, hộccccc. ”
Jin – woo, chạy ra phía trước, nghe thấy tiếng thở dài của Gil, hơi thở khó chịu và mệt mỏi
Anh muốn cải thiện thể lực yếu ớt của cậu bé, vì vậy anh đã nói đồng ý với ý tưởng về việc kết nạp thêm 1 thành viên mới vào câu lạc bộ điền kinh, nhưng thế này thì….
… .Đó chỉ là vấn đề thời gian trước khi có ai nắm bắt được chuyện gì đang diễn ra.
Nhưng một lần nữa, nó không phải là một nhiệm vụ dễ dàng để cho nhóc Gil trốn thoát trong khi tinh thần chiến đấu của những người khác đang đạt tới cảnh giới cao nhất từ trước đến nay.
Không có sự lựa chọn nào khác, Jin – woo truyền một chút mana và gửi nó về phía sau cho nhóc Gil. Giống như hạt bồ công anh được mang đi trong gió, một cục mana nhẹ nhàng trôi nổi trong không khí và bước vào mũi và miệng của nhóc Gil.
– “… . . ??”
Ảnh hưởng bởi mana của Jin – woo đó là sự phục hồi sức chịu đựng ngay lập tức, cũng như sự tăng cường sức chịu đựng của cơ bắp, thời gian phản ứng, linh hoạt và sức chịu đựng của cơ thể,…
Về cơ bản, đó là một món quà buff cực ỳ toàn diện, đầy khát khao giúp đỡ bạn bè.
Vì nó là một món quà trực tiếp từ chúa tể bóng tối, những người đã ngự trị trong một thế giới khác, về cơ bản họ là một vị thần, những tác động của buff lên người khác là cực kỳ tuyệt vời.
– ” Uhhh???? ”
Đôi mắt của nhóc Gil mở rộng hơn và sâu hơn ngay khi hít vào lượng mana được buff đó.
– ” Có chuyện gì đang xảy ra vậy! Cơ thể tôi, nó… nó đang nóng lên? ”
Tĩnh mạch xuất hiện tăng lên trên chân cậu bé khi chúng bộc phát xuống mặt đất.
“Paht, paht, paht !!”
Từng người một, những người trong team đang chạy phía trước của nhóc Gil bị bỏ lại phía sau, và rồi….
– ” Ohh, ohh!! ”
Sau đó, cuộc chạy nước rút đơn độc của nhóc Gil bắt đầu một cách nghiêm túc.
– ” K…Không, chờ một chút ? ”
Choi tae – woong bị ấn tượng ngay lập tức bởi nhóc Gil, người đã chạy như bắn xuyên qua mọi người. Gã đội trưởng lập tức hét to lên trong hào hứng.
– ” Hãy nhìn vào tinh thần chiến đấu của lính mới kìa! Làm sao chúng ta có thể tự gọi mình là đàn anh của cậu ta khi mọi chuyện vẫn còn như thế này?? ”
– ” Không, chúng ta không thể!! ”
– ” Chắc chắn không phải! ”
– ” Chúng ta hãy đuổi theo lính mới với mọi thứ chúng ta có! Đi thôi! ”
– ” Tiến lên nào ”
– ” Chúng ta đi thôi ”
Jin – woo trong lòng lo lắng liệu anh đang có cho nhóc Gil quá nhiều mana hay không, nhưng điều đó chỉ kéo dài trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Những ngọn lửa tươi sáng của đội điền kinh như đã tràn qua đường đua hôm nay.
***
Trong khi thực hiện nhiệm vụ hướng dẫn những sinh viên mới nhập học đến từ cánh cổng trường, “Giáo viên độc ác”, Park Gi-Sool đang theo dõi nhóm điền kinh từ đường đua và tập trung vào việc đào tạo từ xa.
Trái với những lo lắng ban đầu của ông ta, dường như là sinh viên Seong Jin – woo đã quen với cuộc sống trong đội đua mà không có vấn đề gì.
Ông hiệu trưởng cũng đã cảm ơn Park Gi – sool.
– ” Tôi đã nghe tin từ giám đốc của đội điền kinh mà anh, thầy giáo Park, luôn dõi sát sao sinh viên Seong jin – woo.
– ” À, phải, không ít thì nhiều thôi ạ…..”
– ” Không phải là vấn đề của cậu ta đang rất tốt hay sao? Với anh ở bên, thầy giáo Park, tôi có thể nghỉ ngơi thật dễ dàng ”
– ” À, vâng…”
Điều duy nhất Park gi – sool đã làm đến lúc đó chỉ là xem sinh viên Seong jin – woo cho đến khi anh ta ngã quỵ hoặc mất ý thức do mệt mỏi. Ông trở nên xấu hổ đến nỗi đã muốn trở thành một cái chậu cây để mà hiệu trưởng tưới nước lên vào lúc đó.
Điều đó đã xảy ra vào sáng sớm.
Park gi – sool cảm thấy cay đắng trong lòng mỗi khi ông nghĩ đến sự kỳ vọng cao của ông hiệu trưởng đối với ông ta, khi mà ông ta còn không nhìn thẳng được vào mắt được sinh viên Seong jin – woo.
Và đó là lý do tại sao… Bởi vì hoàn cảnh của ông ta, ông ta đã bị say rượu và đã tháo bỏ hết những thứ vô dụng ra khỏi ngực và đưa cho vài người mà ông ta còn chưa từng thấy trước đây trong cuộc đời.
– ” Tại sao tôi phải đi và làm một cái việc chết tiệt đó…. ?”
Chỉ cần nhớ lại những sự kiện diễn ra đêm đó, Park gi – sool cảm thấy vò đầu bứt tai.
Vài ngày trước, trong một quán ăn mà anh ta chợt dừng lại.
– ” Những … những con quái vật đó, chúng có phải là quái vật với cái đầu kiến, nhưng mà cái thân thể trông giống con người không ?? ”
Với cuộc nói chuyện của họ bị gián đoạn khá là thô lỗ như thế này, hai người đàn ông đã thay đổi sự tò mò của họ cùng một lúc với Park gi – sool, và điều đó giúp cho gã giáo viên trở nên tỉnh táo.
– ” Ah…. Tôi xin lỗi vì đã nói cái của nợ gì đó. Có vẻ như tôi đang rất say. Cả hai người, xin đừng làm phiền tôi và hãy tiếp tục đi ”
Park gi – sool một cách lịch sự cúi đầu và quay trở lại vị trí của mình, nhưng rồi, Woo jin – cheol thực sự gọi hắn ta trở lại.
– ” Xin lỗi. ”
Gã giáo viên quay mặt ra sau lưng ông và thấy rằng Woo jin – cheol đã đứng dậy từ ghế của mình để kéo ghế gần bàn của gã.
– ” Câu chuyện về loài kiến. Anh có thể cho tôi biết thêm về nó không? ”
Ở đâu có ai có thể nói chuyện an toàn về một giáo viên thấy những điều kỳ lạ sau khi nhìn vào một sinh viên?
Sau khi được nhận vào bệnh viện tâm thần? Bây giờ, cha mẹ nào sẽ giao cho con cái của họ cho một giáo viên thường lui đến bệnh viện tâm thần cơ chứ ?
Park gi – sool đã im lặng một mình, không thể nói với một ai về những gì ông đã thấy, nhưng bây giờ ông đã có cơ hội, ông hoàn toàn bật khóc.
– ” Anh thấy đấy, tôi là người dạy học sinh với tất cả sự cuốn hút. Sự cuốn hút, anh biết đấy? Vậy, tôi có thể đi đâu và nói về những điều này được ? ”
Tuy nhiên, ông cảm thấy một chút sảng khoái hơn, một gánh nặng trên vai, bây giờ ông đã nói những điều mà ông muốn nói. Với điều đó, ông ta đã được cho đủ thời gian để nhìn nhận mọi thứ xung quanh tốt hơn.
Mặc dù những gì ông ta nói nghe như một trò đùa vớ vẩn, hai thám tử bên cạnh ông ta đang nghe câu chuyện với những biểu hiện nghiêm túc trên khuôn mặt của họ. Tại thời điểm này, Park gi – sool đã khá là tò mò về những gì mà câu chuyện của họ đang nói tới.
– ” Dù sao…. Tại sao hai thám tử cảnh sát lại như hai người lại đang thảo luận về những thứ như quái vật ở một nơi như quán ăn này ? ”
Woo jin – cheol liếc nhìn người thanh tra trẻ còn lại trước khi giải thích hoàn cảnh của họ, trừ một chút về những gì mà anh thực sự chứng kiến, những con quái vật thực sự.
– “… .Và vì vậy, hiệp hội ra lệnh cho chúng tôi tìm hiểu về vấn đề này, nhưng thật khó để tìm ra một manh mối, anh thấy đấy. Ngay bây giờ, tôi sẽ không phiền khi tìm kiếm một chút manh mối nào đó nếu nó giúp được chúng tôi. ”
Woo jin – cheol rút danh thiếp của anh và đưa nó cho Park gi – sool khi anh tiếp tục.
– ” Đó là lý do tại sao, tôi muốn ghé thăm trường vào lúc nào đó, nhưng sẽ ổn với các anh chứ? ”
– ” À, tất nhiên. Tất nhiên, chúng tôi phải giúp cảnh sát điều tra. Anh có thể đến thăm chúng tôi bất cứ lúc nào. ”
Và vì vậy, gã bợm rượu đã đến với một kết thúc khá thân thiện, nhưng giờ thì…
Một thời gian trôi qua kể từ đó, và sau khi suy nghĩ về nó trong một thời gian, Park gi – sool không thể giúp gì nhưng tự hỏi liệu ông ta có làm tình trạng tệ hơn mức cần thiết hay không.
– ” Làm sao một học sinh có thể liên quan đến vụ án bị mất tích…? ”
Đặc biệt là một cậu bé đã hết lòng tập trung vào các hoạt động của câu lạc bộ từ lúc bình minh?
Sợ rằng anh ta có thể nhìn thấy một điều kỳ lạ khác, Park gi – sool không thể nhìn chằm chằm vào hướng Jin – woo, nên ông ta chỉ có thể liếc nhìn cậu bé, thay vào đó. Cuối cùng, ông ta lắc đầu trong vô vọng.
Sau đó, ông ta nói chuyện với một giáo viên khác đang ở cổng trường bên cạnh ông.
– ” Giáo viên Yun, tôi xin lỗi, nhưng tôi đã uống hơi nhiều vào đêm qua và dạ dày của tôi hơi đang…. ”
– ” Ahaha, thôi nào, thầy Park. Không cần phải xin lỗi vì điều đó. Làm ơn, quay vào trong và nghỉ ngơi đi. Tôi sẽ yểm trợ cho anh và để mắt tới ở đây. ”
– ” Ugm, Cảm ơn. ”
Trước khi ông ta đi, Park gi – sool đã liếc qua Jin – woo và đi thật nhanh vào tòa nhà.
Chỉ khi đó Jin – woo chuyển cái nhìn của anh ta về phía vị thầy giáo vừa mới đi khỏi, mặc dù anh không thấy có vẻ gì là đang bị những cái liếc nhìn cho đến lúc đó.
‘… . . ’
Gần đây, một giáo viên bắt đầu nhìn chằm chằm vào anh. Anh không thể che đậy chuyện đang xảy ra ở đây. Từ trong bóng tối của mình, giọng nói thầm lặng của tướng quân Bellion thì thầm vào tai anh.
– [Chúa tể của tôi…. Sẽ tốt hơn nếu xóa ký ức của con người đó đi và lấy đi khả năng của hắn ?]
Khi trở về nhà từ những vùng không gian thứ nguyên khác nhau, sau khi kết thúc chiến tranh là Jin – woo bước lên mặt đất để trở về nhà, cảm thấy một cách đúng đắn về sự trở lại của mình.
Anh nói rằng, ngay cả khi nó chỉ là một phần nhỏ của sức mạnh bóng tối, nó sẽ là một sự thay đổi lớn đối với thế giới này. Và đó là lý do tại sao Jin – woo đã tránh việc phải can thiệp trực tiếp trừ khi đó là điều hoàn toàn cần thiết.
– ” Cho đến giờ…. Hãy quan sát ông ta lâu hơn một chút. ”
– [Tôi đã hiểu, thưa bệ hạ. ]
Jin – woo im lặng nhìn chằm chằm khu vực mà vào giáo viên Park gi – sool đã đi mất trước khi quay lại để tự mình rời đi.
Các thành viên của câu lạc bộ điền kinh đang đi đến phòng câu lạc bộ trước khi anh vẫy tay với họ.
***
Woo jin – cheol đã lưỡng lự vài lần trước cổng trường.
Đã một tuần rồi kể từ khi anh ta được tặng một mảnh ghép không tưởng tượng nổi trong một quán ăn tối. Bắt đầu từ lúc đó, cho đến bây giờ, tất cả những suy nghĩ trong đầu anh ta trở nên rối mù.
Anh ta có thể coi lời khai đó như là một gã giáo viên điên khùng lảm nhảm về một vài chuyện vô nghĩa. Tuy nhiên, mỗi ngày và sau đó, một liên kết đột nhiên được thiết lập giữa hai trường hợp dường như không liên quan gì đến nhau và điều đó sẽ dẫn đến kết cục mà anh không thể biết trước được.
– ” Những nghi phạm gặp phải quái vật, và những con quái vật của một học sinh mà chỉ có một giáo viên có thể nhìn thấy được. ”
Woo jin – cheol đã tìm thấy một mối liên kết mơ hồ giữa hai sự kiện này. Đây là bản năng của một thám tử, điều gì đó không thể giải thích bằng logic.
Tuy nhiên, có một vấn đề ở chỗ đó là có một rào cản lớn đối với việc này. Nếu thực sự có một mối liên kết, thì anh nên nói gì với cậu học sinh trong câu hỏi đó ?
Anh không thể chỉ đặt cược mọi thứ trong lời nói của gã giáo viên say rượu và bắt đầu nghi ngờ cậu học sinh có tên là Seong jin – woo về những con quái vật và những thứ khác, bây giờ có thể hay sao?
Về việc hỏi một câu hỏi về một cách xoay vòng, bản chất của câu hỏi cũng quá rộng với tầm hiểu biết của anh.
– ” Anh có biết gì về quái vật bóng tối không? Thế còn lũ kiến đứng lên và đi vòng quanh như con người thì sao? ”
Dù anh có luyện tập như thế nào đi nữa ở trong đầu, anh cũng không thể hình dung được cuộc phỏng vấn sẽ diễn ra một cách tốt đẹp. Woo jin – cheol suy nghĩ nhiều về các hồ sơ chi tiết về cuộc điều tra cho đến nay và thở ra một tiếng thở rất dài.
– ” Nó sẽ là một phép màu khi không phải là người điên trong lúc đi lòng vòng để tìm hiểu những câu hỏi này. ”
Vào cuối một tình thế khó xử, Woo jin – cheol quay lại để rời đi. Anh ta có thể quay lại sau khi nghĩ đến một lý do khác, nhưng bây giờ, dường như không phải lúc.
Và vì vậy, khi Woo jin – cheol đã bước ra khỏi đó, anh hạ thấp ánh mắt xuống mặt đất mà không suy nghĩ nhiều về hành động của mình.
Nếu không phải là anh, thậm chí trong số các thám tử có cặp mắt sắc bén, họ sẽ bỏ lỡ một điều gì đó.
Không có chút nghi ngờ nào, anh để ý thấy một vệt bóng di chuyển từ bóng râm đến bức tường của trường.
Anh chắc chắn đã thấy nó.
Da gà nổi lên khắp cơ thể và anh vội vàng quay đầu lại về phía ngôi trường.
– ” Ở đây chắc chắn có thứ gì đó không bình thường ”
Quyết tâm của Woo jin – cheol trở nên tăng cao. Anh ta không còn quan tâm nếu người ta chỉ vào anh, gọi anh là thằng điên.
Miễn là anh có thể tìm ra lý do cho sự cảm nhận của mình, và khi anh có thể tìm ra nguyên nhân chính xác, thì anh sẽ không ngần ngại trả giá.
Với một biểu hiện cứng rắn, Woo jin – cheol bắt đầu đi bộ về phía trường học.
***
Cùng lúc đó.
Jin – woo đang quay quay cây bút với một ngón tay khi anh nghe tiếng giảng bài của bài học địa lý trong khi nhiều người khác thì đang ngủ gật.
– ” Liệu cậu ta có thấy lính gác tôi để ở đó không ? ”
Như dự kiến của Woo jin – cheol, cựu chủ tịch của hiệp hội thợ săn. Anh ta không còn nhớ gì về cuộc sống trước đây của anh ta, nhưng đôi mắt sắc bén của anh ta vẫn còn nguyên vẹn.
Jin – woo nhắm mắt và nhớ lại hình ảnh cuối cùng của Woo jin – cheol.
Hình ảnh của anh ta bị xé tan khi Jin – woo tiết lộ kế hoạch chiến tranh chống lại những hoàng đế.
Trở lại khi chủ tịch Goh Gun-Hui đã chết, giọng nói yêu cầu trả thù cũng vẫn còn ở trong tâm trí của Jin – woo.
Vậy đó là lý do?
Mặc dù cuộc viếng thăm này sẽ chứng tỏ sự phiền toái trong nỗ lực của anh để duy trì lối sống hiện tại của mình giả vờ như là một người bình thường, nụ cười khắc trên môi của Jin – woo không muốn bỏ mặc anh ta một chút nào.
Sớm thôi, sẽ có tiếng gõ cửa cho từng phòng học, tiếp theo là giọng nói ngạc nhiên của giáo viên địa lý.
– ” Một thám tử? ”
– ” Thực ra nó không phải là vấn đề lớn đâu. Chỉ là, tôi có vài câu hỏi để hỏi một học sinh có tên là Seong jin – woo. ”
Ohhh!
Khi thông báo rằng một thám tử đã xuất hiện, lũ học sinh bắt đầu há hốc mồm ra và chuyển cái nhìn sang Jin – woo.
Điều gì đến cũng sẽ đến.
Đôi mắt Jin – woo vẫn khép kín trong suốt lúc đó, nhưng rồi, nụ cười toe toét đó càng ngày càng sâu sắc hơn.
Vào lúc đó, Woo jin – cheol đang bước vào cửa phòng học và nhìn chằm chằm vào một học sinh. Mặc dù giáo viên địa lý không đặc biệt chỉ vào cậu ta, nhưng với một thám tử dày dạn kinh nghiệm đã biết rằng học sinh đó là Jin – woo với chỉ một cái nhìn.
Thình thịch, thình thịch, thình thịch.
Tim của Woo jin – cheol bắt đầu đập thình thịch, như thể nó muốn nổ tung.

Đọc Solo Leveling Full Trọn Bộ
Tác giả: Chu-Gong
Thể loại sở trường: Action, Fantasy
Nhóm Dịch: Moonsnovel
Nguồn: Sưu Tầm

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Bình Luận
Loading...