Solo leveling chương 224: Cuộc đoàn tụ buồn

0 466

Solo leveling chương 224

Cuộc đoàn tụ buồn

Có điều gì khác có thể khiến cả thế giới phấn khích hơn thế này không?
Khi Jin Woo, người đã biến mất, bất ngờ quay trở lại và đâm con dao găm vào ngực của Hoàng đế Băng giá, mọi người đều giơ nắm đấm lên và hò hét cuồng nhiệt.
WaaaaHahahal
Đó là một món quà vô giá cho những khán giả xem truyền hình – những người đã tuyệt vọng rơi nước mắt khi nhìn thấy thợ săn Sung Jin Woo bị con quái vật đâm vào trái tim.
Nhiều người đã nhiệt tình gọi tên Sung Jinwoo,
Nhiêu người đã khóc,
Và ai đó đã phát điên lên, nhảy xuống đường quẩy và la hét.
Họ đã rất hạnh phúc khi nhìn thấy thợ săn Châu Á giết con quái vật có thể đe dọa toàn nhân loại. Tất cả mọi người trên thế giới đều đang rất hạnh phúc.
Thomas Andres, thợ săn cấp quốc gia ngã xuống. Thợ săn hạng 12 thế giới, Renat Neermamn cũng không làm được gì. Những con quái vật đó không chỉ là mối đe dọa cho Hàn Quốc, mà còn cho cả thế giới. Và đây cũng là một vấn đề liên quan trực tiếp đến cuộc sống của chính họ.
Mọi người vẫn chưa quên nỗi sợ hãi trước con rồng ‘Karmish’, thảm họa đã nuốt chửng nhiều thành phố của Hoa Kỳ.
Và họ không muốn điều đó xảy ra một lần nữa.
Khán giả ở Mỹ, Đức và trên toàn thế giới rất phấn khích với chiến thắng này.
Và tất cả đều là nhờ một người thợ săn, người được biết đến như một thợ săn mạnh nhất thế giới, người đã luôn tiêu diệt những con quái vật mạnh mẽ.

Wooah-hhhhh!
Mỗi khi Jin Woo tấn công Hoàng đế Băng giá, tiếng la hét của nhiều người ngày càng trở nên dữ dội hơn.
Và cuối cùng.
Khi con quái vật mạnh mẽ sụp đố và hóa thành tro bụi, tiếng reo hò của mọi người vang lên như sấm dậy.
Wooah-hhhhh!

Các thành phố trên khắp thế giới rung chuyển vì tiếng la hét.
Người dẫn chương trình Thời sự cũng hét lên với tất cả sức lực của mình, trong khi camera vẫn hướng đến Jin Woo.
-Tin Nóng! Thợ săn Thomas Andre bị thương nghiêm trọng nhưng vẫn còn sống và giờ đã khỏe mạnh!
-Hàng chục chiếc xe cứu thương vừa đến hiện trường và sẽ đưa người bị thương tới bệnh viện gần nhất
-Lũ quái vật hung ác đã trở về với cát bụi.
Tin tức về cuộc chiến liên tục truyền đi.
“Sung Jin Woo! Sung Jin Wool Sung Jin Wool”
Sự phấn khích của mọi người vẫn không giảm xuống.
Và ở một tòa nhà nọ
Có một người đàn ông còn phấn khích hơn bất cứ ai trên thế giới này. Đó chính là Chủ tịch Hiệp hội Thợ săn Hàn Quốc, Woo Jin-cheol.
Trong khi những nhân viên của anh ấy đang vui vẻ reo hò, ánh mắt của anh ấy vẫn dán vào màn hình chính trên tường.
Và đôi mắt của Woo Jin-cheol mở to như chợt nhớ đến thứ gì đó, rung động dữ dội.
“Đừng nói là…”
Anh nhanh chóng rút điện thoại ra bằng đôi run rẩy, mở lại một đoạn video từ camera an ninh.
Anh đã xem đoạn video này rất nhiều lần.
Khi cố chủ tịch Go Gun Hee bị ám sát, đoạn video từ camera an ninh đã lưu lại được cảnh tượng ấy.
Và con quái vật này đã ở đó, trong đoạn video. Nó đã xuất hiện ở một góc mờ trong video một thời gian rất ngắn và mọi người không thể nhìn thấy rõ.
Nhìn lại, không phải nó giống với con quái vật mà thợ săn Sung Jin Woo vừa kết liễu sao?
Cách chiến đấu rất giống. Từ cảnh mặt đất bị đóng băng cho đến những khối băng giá tan.
‘Nếu vậy ….!’
Chính là hắn.
Woo Jin-cheol nhận ra con quái vật mà Jin Woo đã giết.
Đó là kẻ đã sát hại Chủ tịch Hiệp hội Go Gunhee.
Khi Woo Jin-cheol nhận ra tất cả những điều đó, anh nhớ tới cuộc trò chuyện lúc trước với Jin Woo. Cơ thể anh run lên.

[- Cảm ơn cậu. Cảm ơn cậu đã chăm sóc Chủ tịch cho đến lúc cuối cùng.
– Tôi phải giết nó.
– Huh?
– Tôi phải giết nó để trả thù cho Chủ tịch. Vì vậy, đừng cảm ơn tôi lúc này.]
Thợ săn Sung Jin Woo không quên lời hứa của mình. Và cuối cùng anh ấy tự tay giết chết con quái vật ấy.
Woo Jin Cheol, xúc động tới mức mắt mũi chảy ra, ngẩng đầu lên và nhìn lại vào màn hình.
Máy quay tập trung vào khuôn mặt thợ săn Sung Jin Woo. Dù vừa giết được kẻ thủ mạnh mẽ, nhưng khuôn mặt Jinwoo vẫn trầm mặc.
Woo Jin-cheol có thể cảm nhận được điều mà thợ săn Sung Jiu Woo đang nghĩ.
Trong sâu thẳm trái tim anh, cảm giác xúc động dâng trào mạnh mẽ.

‘Bây giờ ông ấy có thể yên nghỉ thanh thản rồi.’
Woo Jin-cheol nhớ đến Chủ tịch Hiệp hội Go Gunhee, người mà anh ấy thực sự kính trọng. Vừa nhìn Jin Woo, anh vừa tự nói với chính mình.
‘… Cảm ơn, thợ săn Sung’

****
Cơ thể linh hồn dưới hình dạng con người bị phá hủy, Hoàng đế Băng giá dân hóa thành cát bụi và tan biến trong không khí.

‘Chủ tịch Go Gunhee… Ngài có thể yên nghỉ được rồi.
Tất cả các khoản nợ đã được thanh toán.’
Jin Woo nhìn vào nơi Hoàng đế Băng giá đã biến mất, rồi quay lại. Ở đó, hai binh lính bóng tối đang đợi Jin Woo.
Họ đã chờ anh xử tử Hoàng đế Băng giá.
[…]
Ygritte đã lấy lại được sức mạnh ban đầu của mình, nhưng vẫn im lặng và trịnh trọng như thường lệ. Trong khi đó, Ber hào hứng chạy tới.
[Ôi, Hoàng thượng!]
Ber sung sướng vì được gặp lại chủ nhân của mình. Con kiến to lớn và dữ dằn trông như đang khóc vì hạnh phúc.
Jin Woo sau đó vỗ vai nó và nhìn xung quanh.
Người đàn ông vừa rồi…
Anh đã nhìn thấy người đàn ông mặc áo choàng rách trùm kín đầu, đứng cùng với hai thuộc hạ của mình.
“Người đàn ông đó là ai?”
Ygritte đã trả lời thay cho Ber – kẻ đang nức nở vì xúc động.
“Ông ta đã cố gắng hết sức để bảo vệ ngài, khi ngài bất tỉnh”
Lần đầu tiên Hiệp sĩ Bóng tối mở miệng. Và Jin Woo bị sốc bởi giọng nói trầm vang của Ygritte.
Jin Woo bối rối.
“Bảo vệ ta?”
“Vâng, thưa Đức Vua”
Không giống như Ber – kẻ vẫn đang học mót ngôn ngữ của con người, cách nói chuyện của Ygritte rất rõ ràng và dễ hiểu.
“Nhưng tại sao một người lạ mặt lại muốn bảo vệ ta?”
Jin Woo đang hỏi Ygritte, đột nhiên nhận ra thứ gì đó.
Một thứ đang nằm trên mặt đất.
‘Lẽ nào…?’
Khi Jin Woo nhặt thứ đó lên, đôi mắt anh run rấy.
Người đàn ông bước ra phía sau tòa nhà – giở chỉ còn lại bức tường bên ngoài. Ông ta cúi đầu xuống và gỡ mũ trùm đầu ra.

Đó là một người đàn ông với đầu tóc bù xù và bộ râu dường như đã rất lâu không được cắt tỉa.
Chính là Sung II-Hwan.
Ông ngồi đó, thở phào nhẹ nhõm.
Hah! hah! hah!
Ông ta chậm rãi giơ tay trái lên, đầu ngón tay đã bắt đầu tan vỡ và hóa thành tro tàn.
Đó là hâu quả của việc sử dụng quá nhiều sức mạnh của những kẻ thống trị, vượt quá giới hạn chịu đựng của cơ thể con người.
“Ổn rồi…
Ít nhất thì, với sức mạnh này, mình đã có thể bảo vệ Jin Woo”.
Khuôn mặt ông ấy trông rất thõa mãn, dù ông đang cảm thấy đau đớn vô cùng.
Sự hiện diện của Jin Woo, người thừa hưởng sức mạnh của Hoàng đế Bóng tối, sẽ mang đến niềm hy vọng cho nhân loại. Sung II-Hwang dựa đầu vào tường, ngồi xuống và nhắm mất lại.
Khi ông bị mắc kẹt trong Hầm ngục vì cánh cổng đóng lại, ông đã gặp những kẻ thống trị.
Ban đầu, những kẻ thống trị đã yêu cầu Sung II-hwan quay về Trái đất và ngăn chặn Hoàng đế Bóng tối Ông ấy không có sự lựa chọn nào khác.
Sau đó ông trở lại trái đất nhân danh kẻ thống trị, với tư cách là sứ giả của họ, với một nhiệm vụ quan trọng.
Nhưng Sung II-Hwan không thể hoàn thành nhiệm vụ của mình. Dù ông biết rằng bên trong cơ thể của Jin Woo, có một sức mạnh kinh khủng có thể đe dọa sinh mạng của mọi sinh linh.
“Làm sao một người cha có thể giết chết con cái của mình?”
Ông không thể làm gì khác ngoài việc lặng lẽ nhìn Jin Woo từ trong bóng tối. Rồi ông tạm thời rút lui.
Những Người kẻ thống trị, vốn chỉ tập trung ngăn chặn Hoàng đế Bóng tối trỗi dậy, bắt đầu thay đổi suy nghĩ. Mảnh ghép rực rỡ nhất của ánh sáng, đã đưa cho ông mệnh lệnh mới.
[Bảo vệ Hoàng đề Bóng tối ]
Họ nhận ra rằng để ngăn chặn kế hoạch của các vị Hoàng đế còn lại,cần phải tận dụng sức mạnh to lớn của Hoàng đề Bóng tôi.
Vì những kẻ thống trị và quân đội của họ chưa thể đến kịp, nên chỉ có Hoàng đế Bóng tối mới có thể ngăn chặn các Hoàng đế khác hủy diệt Trái đất.
Đó là một canh bạc.
Hoàng đế Bóng tối sẽ về phe ai?
Nhưng kết quả giờ đã rõ ràng. Jin Woo quyết định giữ lại nhân tính của anh, và Hoàng đế Bóng tối cũng đồng ý với lựa chọn của anh ấy.
Hoàng đế Bóng tối được tái sinh thành chính Jin Woo.
Đó là một lý do khác để Sung II-Hwan cứu Jin Woo.
“Thật xấu hổ… Sau 10 năm xa cách, mình vẫn không thể bước ra chào thằng bé…”
Thật tàn nhẫn nếu ông gặp Jinwoo rồi lại bỏ đi thêm lần nữa.
Vì thế, ông đã tự quyết định. Rằng mình sẽ lặng lẽ biến mất .
Sung II-Hwan nhìn xuống cơ thể đang từ từ biến thành tro tàn của mình và cố gắng tự an ủi bản thân.
Đột nhiên… Ông nghe thấy một tiếng động vang lên.
Sung II-Hwan lập tức cố gắng đứng lên và che mặt bằng mũ trùm đầu.
Và ai đó đã đứng trước mặt ông ấy.
Sung II-Hwan biết người đứng trước mặt mình là ai, nhưng ông không muốn nhìn vào khuôn mặt ấy.Thay vào đó, ông cố giấu mặt và đi ngang qua Jin Woo.
Jin Woo sau đó quay lại và hỏi.
“Cha nghĩ con không nhận ra sao?”
[…]
Sau khi im lặng hồi lâu
Bước chân Sung II-IIwan dừng lại.
‘Làm sao mà…?’
Ông ngoảnh lại và nhìn thấy Jinwoo đang tung hứng một thứ gì đó.
[Thịch] (Trans: May quá, không phải phập)
Đó là một con dao găm, ông ấy đã đánh rơi sau khi tay trái bị đóng băng trong cuộc chiến trước đó.
Nhìn chằm chằm vào con dao găm, Sung II-Hwan ngắng đầu lên.
Ông thấy Jin Woo đang nhìn chằm chằm vào mình với ánh mắt u ám.
Con dao găm vẫn gắn liền với ký ức của Jin Woo.
Khi anh còn nhỏ, mẹ anh đã rất tức giận khi thấy hai cha con chơi đùa với dao găm.
Không giống như Hoàng đế Bóng tối – người thích càn quét chiến trường bằng thanh trường kiếm, Jin Woo luôn chọn con đao găm làm vũ khí chính của mình.
Đó là vì anh muốn lưu giữ kỷ niệm về cha.
Và cũng vì ký ức của anh ấy, Hệ thống cũng luôn tặng cho Jin Woo những con dao găm như một phần thưởng nhiệm vụ.
Jin Woo khẽ nói.
“Cha sẽ lại đi xa như thế nữa sao?”
‘Cha?!”
Những lời đó găm vào trái tim ông. Và Sung Il-Hwan cởi mũ trùm đầu.
Nhưng cánh tay phải của ông đã dần biến thành tro bụi.
Jin Woo kinh ngạc khi thấy tình trạng này. Nhưng Sung II-Hwan mỉm cười:
“Cha không muốn cho con thấy điều này”.
Jin Woo biết rằng cơ thể, đã mắt đi sức sống và bắt đầu biến thành tro bụi, dù làm cách gì cũng không thể phục hồi.
Sung II-Hwan giơ bàn tay còn lại lên để sờ mặt Jin Woo.
Vì tay trái của ông đã tan biến đến vai.
Jin Woo cố hỏi.
“Cha…?”
“…”
“Cha không muốn gặp con à?”
Sung II-Hwan đặt tay lên mặt Jin Woo để nguyên đó, rồi ông nói lời sâu thắm nhất từ trái tim.
“Cha luôn luôn nhớ đến con và gia đình của chúng ta”
Ngay cả khi con không nhìn thấy cha, chỉ cần ta nhìn thấy con từ xa cũng hạnh phúc rồi.”
Bàn tay của ông đặt trên mặt Jin Woo cũng bắt đầu tan biến, nước mắt của Jin Woo lã chã rơi xuống.
“Con đã trưởng thành rồi”.
Jin Woo run rẩy.
“Có phải là những kẻ thống trị? Họ đã thao túng cha, đúng không?”
Giọng nói của Jin Woo tràn ngập sự phẫn nộ. Nhưng Sung II-Hwan lắc đầu.
“Họ đã cho cha một sự lựa chọn. Và cha đã chọn bảo vệ con, cha không hối hận vì lựa chọn của mình”.
Phần còn lại của bàn tay phải đã tan thành bụi và bắt dầu phân tán.
“Cha muốn nói chuyện nhiều hơn với con… muốn ở lại lâu hơn một chút… nhưng con yêu.”
Cuối cùng, ông lại làm tổn thương con trai mình thêm một lần nữa.
Nước mắt chảy ra từ đôi mắt của Sung II-Hwan, ông đã cố gắng kiềm nén cảm xúc đến lúc này.
“Xin lỗi, cha đã không làm một người cha tốt”
Và rồi…
Toàn bộ cơ thể của Sung II-Hwan đã tan thành tro bụi. Đó là cái giá phải trả khi lạm dụng sức mạnh của kẻ thống trị trên cơ thể con người.
Jin Woo cố nắm lấy cơ thể tan vỡ của cha mình.
Nhưng những gì còn lại trong tay anh chỉ là không khí, khi cơ thể linh hồn đã mất đi sức mạnh.
Chẳng còn gì nữa.
Một cái gì đó trong trái tìm của JIn Woo sụp đổ.
Jin Woo ngửa mặt lên trời và gào khóc.
“Uwaaaaa”
Các dòng chảy ma thuật trong không khí dao động đữ dội, bầu trời và mặt đất rung chuyển như đang khóc cùng anh ấy.
Và một âm thanh nặng nề thoát ra từ miệng của Jin Woo.
“Các Hoàng đế, nghe cho rõ đây! Tất cả những điều này xảy ra vì các ngươi đã chọn hành tinh này làm chiến trường”.
“Các ngươi sẽ phải trả giá cho điều đó. Ta thề như vậy”
Giọng nói chứa đựng sức mạnh ma thuật của anh lan truyền trong bầu khí quyền và lan rộng ra khắp thế giới.
[Các ngươi phải trả giá cho điều này!]
Tiếng gầm giận dữ của Hoàng đề Bóng tối làm rung chuyển trời đất.
[Hãy nhớ rõ điều đó!]
Ngày hôm đó.
Một người đàn ông với một sức mạnh không thể tưởng tượng, đã thức tỉnh.
[Đó là sự khởi đầu của Chiến tranh]

Đọc Solo Leveling Full Trọn Bộ
Tác giả: Chu-Gong
Thể loại sở trường: Action, Fantasy
Nhóm Dịch: Moonsnovel
Nguồn: Sưu Tầm

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Bình Luận
Loading...