Solo leveling chương 163: Ân sủng từ hoàng đế bóng tối

0 371

Solo leveling chương 163

Ân sủng từ hoàng đế bóng tối

‘Hoàng đế? Ai cơ?’
Choi Jong-in bị bối rối bởi câu nói của thiên thần
“Ngươi vừa nói gì…?”
Nhưng Thiên thần không đáp lại anh.
Con người có nói chuyện với sâu bọ bao giờ không?
Thiên thần cũng vậy. Dù lí do gì đi nữa, hắn không hề có định trò chueyenj với một giống loài thấp kém hơn
Nếu lũ bọ làm phiền bạn, bạn chỉ cần nghiền nát chúng đến chết
Thiên thần cũng vậy. Nó tung nắm đấm hung mãnh, như một cây búa, nhắm thẳng vào đầu Choi Jong-in với tốc độ cao.
Shh!
Trái tim của Choi Jong-in chùng xuống. Nhưng anh không nhắm mắt chịu đòn. Đừng từ bỏ cho đến cuối cùng. Đó là những gì anh đã nói với đồng đội của mình.
Ngay trước khi nắm đấm của thiên thần đập vào đầu anh, một tia sáng lóe lên.
Bang!
Choi Jong-in mở mắt. Một thanh kiếm ánh sáng đang chắn trước mặt anh.
Choi Jong-in nhìn xung quanh.
“Thợ săn Cha!”
Cha Hae-in đang chặn nắm đấm của thiên thần với kỹ năng [Kim Quang Kiếm]. Chỉ cần cô chậm một khắc thôi, đầu của Choi Jong-in đã bị thổi bay.
Cha Hae-in nói với Choi Jong-in, người đang thở phào nhẹ nhõm
“Tôi sẽ lo tên này. Đi giúp những người khác đi”
“Được”
Choi Jong-in chạy đến chỗ những thợ săn đang chiến đấu với các bức tượng
Bức tượng thiên thần trông có vẻ tò mò và nhìn xuống thanh kiếm được bao bọc bởi ánh sáng.
“Haha”
Hắn chưa từng thấy ai, ngoại trừ Jinwoo, có thể chặn được đòn tấn công của hắn
“Ngươi thật thú vị. Rất thú vị đấy”
Bức tượng thiên thần dồn thêm lực vào nắm đấm. Và đầu gối của Cha bắt đầu oằn lại. Cô đã chặn được đòn tấn công, nhưng nó quá mạnh.
“Ugh…”
Một tiếng rên rỉ phát ra từ đôi môi mịn màng của cô.
Cổ tay cô run rẩy.
“Chà chà”
Bức tượng thiên thần mỉm cười và tăng áp lực. Bàn tay bằng đá càng lúc càng trở nên nặng hơn. Chỗ Cha Hae-in đang đứng, chân của cô lún xuống và sàn nhà bắt đầu nứt vỡ
Bức tượng thiên thần chỉ mới dùng một tay. Cha Hae-in cắn môi
‘Với tình trạng này… mình sẽ không thể giữ được lâu’
sau khi xác nhận rằng Choi không còn ở phía sau nữa, Cha Hae-in tập trung sức mạnh của mình vào một điểm và đâm thẳng thanh kiếm ánh sáng vào nắm đấm của thiên thần.
Tuyệt chiêu mạnh nhất của nữ thợ săn mạnh nhất Hàn Quốc!
Bức tượng thiên thần lùi lại một bước và bật cười.
“Waoooo”
Hắn chỉ định giết thời gian, nhưng không ngờ trò giải trí này mang lại nhiều niềm vui hơn mong đợi
“Có vẻ thú vị hơn rồi đấy”
“Tốt, tốt lắm”
Lần này, thiên thần ngưng tụ ma lực vào cả hai tay.
Ực
Cha Hae-in nuốt nước bọt
Sóng ma lực mạnh mẽ tuôn ra từ cả hai nắm đấm của thiên thần. Nếu cô có thể lựa chọn. cô sẽ rút lui.
‘Nhưng…’
Lúc này, Jin-Woo đang bất tỉnh, nếu cô quay lưng lại, không ai có thể chăm sóc con quái vật này…
Cha Hae-in nghiến răng, sẵn sàng tử chiến.
Trái ngược với cô, bức tượng thiên thần đứng đó với một nụ cười.
Kẻ thù cao gần ba mét cười toe toét. Sau đó, trận chiến lại tiếp tục.
Thiên thần xông vào như hắn đã làm với Jinwoo. Hắn chỉ còn hai tay, nhưng thế là đủ để chống lại kẻ thù nhỏ bé này.
Những nắm đấm siết chặt lao đi như những viên đạn
VỤTTTT
Cha Hae-in mở to mắt.
[Kiếm vũ]
Chuyển động của cô tăng tốc như thể cô đang nhảy múa, và thanh kiếm của cô bắt đầu vẽ một đường cong tuyệt đẹp.
Tuy nhiên, nắm đấm của thiên thần quá nhanh đến nỗi cô hầu như chỉ có thể chặn nó chứ hoàn toàn không có cơ hội phản công
Trong khi đó
Những đòn tấn công chết người vẫn ào ạt lao đến, và nếu không ngăn chặn kịp thời, cô sẽ chết ngay lập tức.
Kang! Kang! Kang! Kang! Kang! Kang! Kang! Kang! Kang! Kang! Kang! Kang! Kang! Kang! Kang! Kang! Kang! Kang! Kang! Kang! Kang!
“Đúng rồi, đúng rồi, haha”
Với những thợ săn bình thường, những cú đấm của bức tượng thiên thần nhanh đến mức mắt họ không thể theo dõi kịp
Cha Hae-in bị đẩy lùi từng chút một, ướt đẫm mồ hôi.
Đây là điều tốt nhất cô có thể làm?
Đây là giới hạn của cô rồi sao?
Bàn tay ướt đẫm mồ hôi của cô trượt đi và cô bỏ lỡ một trong những cuộc tấn công của thiên thần. Đó là một sai lầm đau đớn. Nắm đấm sượt qua thanh kiếm, đập vào vai Cha Hae-in.
Rắc!
“…!”
Cha Hae-in nhanh chóng lùi lại và nghiến răng. Tuy nhiên, vai cô tê cứng như thể nó bị gãy.
Và thế là cô đã mất cánh tay trái
Cha Hae-in nhìn cánh tay trái lủng lẳng của mình với sự hối hận.
“Haha. Ở đó à? Chạy xa thế?”
Bức tượng thiên thần ngay lập tức thu hẹp khoảng cách
Nó không cho cô ấy nghỉ ngơi.
Các đòn tấn công tiếp tục tuôn ra như thác đổ.
Kang! Kang! Kang!
Khi còn đủ hai tay khỏe mạnh, cô đã hầu như không thể theo kịp.
Giờ đây, cô chỉ có thể sử dụng một tay. Ngày càng nhiều đòn tấn công phá vỡ thế phòng thủ của cô, và cơ thể của Cha Hae-in đang dần sụp đổ.
Bụp! Bụp! Bụp! Bụp!
Xương cô gãy vụn, da thịt cô bị xé rách
Đòn cuối cùng!
Bụp!
Nắm đấm của hắn phỏng thẳng vào bụng cô, hai chân cô chùng xuống và máu tuôn ra từ miệng
“Khụ!”
Cơ thể Cha Hae-in bay lên không trung.
Tất nhiên, khoảnh khắc đó, chuyển động của cô bị hạn chế và cô khó có thể né được cuộc tấn công tiếp theo.
Thiên thần đã mất hứng thú với món đồ chơi bị hỏng đó.
Bức tượng thiên thần tiến lại gần, chờ cô rơi xuống sàn, . Nó giơ ngón tay lên tạo thành một lưỡi kiếm và nhắm vào ngực cô.
Nhưng sau đó.
Anh sáng màu xanh phát ra từ đâu đó bao lấy cơ thể Cha Hae-in
Cha Hae-in, người đang rơi xuống một cách yếu ớt, mở mắt ra, Cô cố vung thanh kiếm của mình
XOẸT
Bức tượng đá vội vã dừng lại, hất cổ nó về phía sau để tránh thanh kiếm, nhưng mũi kiếm vẫn lướt qua mắt nó.
Xoẹt
Một vết chém xuất hiện trên khuôn mặt của thiên thần
Cha Hae-in đã thành công trong việc phản công và loạng choạng tiếp đất. Cô đã có thể thoát khỏi tình huống khó khăn nhờ sự chữa trị kịp thời của trị liệu sư.
Tuy nhiên, không như Cha Hae-in, may mắn không đến với những người khác
Thiên thần quay đầu lại về phía trị liệu sư
‘Ôi không’
Cha Hae-in hét lên, nhìn vào trị liệu sư
“Rời khỏi đó mau!”
Trị liệu sư chính, người đang sử dụng ma thuật chữa trị đằng sau các tanker, giật mình trước tiếng hét của Cha Hae-in
“Vâng?”
Nhưng khi anh quay đầu về phía Cha Hae-in, bức tượng Thiên thần đã chặn tầm nhìn của anh.
“Ah…”
Trị liệu sư há miệng ngạc nhiên
Bức tượng thiên thần làm tương tự những gì nó làm với Choi Jong-in
Bang!
Đầu của trị liệu sư bị đập nát và văng xuống đất.
Đôi chân run rẩy của anh ta nhanh chóng ngừng di chuyển.
“Khônggggg!”
Các thợ săn vây quanh Thiên thần chạy đến mà không che giấu cơn thịnh nộ.
Nhưng vô dụng
Với sức mạnh của mình, họ không thể ngăn được bức tượng thiên thần.
Bụp Bụp
Mỗi lần thiên thần vung nắm đấm, một thợ săn hạng A bất lực ngã xuống.
“Không vui! Không vui gì hết! Lũ người này!”
Không còn thương xót nữa.
Khi số lượng thợ săn ở hậu phương giảm xuống, các tanker nhanh chóng sụp đổ khi bị kẹp giữa những đòn tấn công của các bức tượng bình thường và bức tượng thiên thần
Gào thét cũng vô ích
Ngay lập tức, sự cân bằng bị nghiêng sang một bên.
Bang!
Khi bức tượng tung nắm đấm khổng lồ của mình vào giữa các tanker, hai người trong số họ giết cùng một lúc
Sau đó, những bức tượng với vũ khí lao đến một cách điên cuồng bao vây những người thợ săn.
‘Chết tiệt…!’
Cha Hae-in nhanh chóng chém bốn bức tượng đá xung quanh những người khác và nhảy lên trước mặt thiên thần.
Cô phải ngăn hắn ta lại một lần và mãi mãi.
Nhưng bức tượng thiên thần nhẹ nhàng đẩy thanh kiếm của cô xuống bằng một cú chém cổ tay và đá vào hông của cô
Thug!
Thiên thần quyết định chiến đấu nghiêm túc và cô không còn là đối thủ của nó nữa.
Khi Cha Hae-in cảm nhận được thất bại của mình, cô giữ chặt vai Woo Jin-Chul, người đang đứng cạnh Choi Jong-in. Woo Jin-Chul, người đã đánh sập một bức tượng đá, nhìn lên và nhìn cô.
“Tôi sẽ thu hút sự chú ý của nó. Woo, xin hãy đánh thức Sung Jinwoo. Không còn cách nào khác.”
“Huh? Không phải Sung Jinwoo đã chết sao?”
“Không. Anh ta chỉ ngủ thôi. Hơi thở và sức mạnh ma thuật của anh ta ổn định. Không có vết thương nào cả….”
Anh ấy bị trúng ma thuật ru ngủ?
Có lẽ lý do tại sao bức tượng không tấn công Jinwoo là vì sợ rằng anh sẽ thức dậy.
‘Mình không biết giấc ngủ của Hoàng đế nghĩa là gì, nhưng…’
Choi Jong-in nhớ lại động thái tuyệt vọng của thiên thần để bảo vệ Sung Jinwoo. Rõ ràng là khi Sung Jinwoo tỉnh dậy, bức tượng thiên thần sẽ lãnh đủ
“Nhanh lên!”
Woo Jin-chul gật đầu
Choi Jong-in dồn hết sức mạnh ma thuật của mình
Chẳng mấy chốc, một quả cầu lửa tròn khổng lồ xuất hiện trên tay anh ta và phun ra lửa ở mọi hướng.
Ngọn lửa bay theo một đường thẳng và gây ra vụ nổ mạnh mỗi khi chúng đâm vào một vật thể.
Shh-h-h-h-h-h!
Bang! Bang! Bang! Bùm!
Tất nhiên, đôi mắt của bức tượng đã dán chặt vào Choi Jong-in.
Khi Choi Jong-in câu giờ, Woo Jin-chul nhanh chóng chạy về phía Jinwoo
Anh chỉ cầu nguyện rằng dự đoán của Choi Jong-in không sai.
Trong khi Jong-in và Woo Jin-Chul cố gắng đánh thức Jinwoo, bức tượng Thiên thần đứng trước mặt Cha Hae-in.
Cô ấy đã bị gãy một xương sườn do cú đá.
Thiên thần giẫm lên cánh tay đang cố với lấy thanh kiếm đã rơi của cô.
Rắc rắc
“AAAAAAAAAA”
Cha Hae-in hét lên ôm cánh tay gãy của cô.
Tất cả trị liệu sư đã chết và cô đang bị thương nặng
Tại thời điểm này, các thợ săn không còn khả năng phản kháng.
“Ha ha”
Bức tượng thiên thần một lần nữa giơ tay lên
“Đây là kết thúc của ngươi”
Người phụ nữ đang nhìn chằm chằm vào nó thở dốc. Mặc dù mọi thứ đã kết thúc, ánh mắt cô vẫn không có dấu hiệu bỏ cuộc.
Về mặt này, cô rất giống Jinwoo.
Khi gặp thiên thần lần đầu tiên, anh lườm hắn theo cách tương tự.
Thiên thần mỉm cười và thọc tay vào ngực Cha Hae-in. (Note: Móa, 200k!)
Không, nó cố đâm vào. Nhưng tay nó dừng lại ngay trước khi nó đâm vào trái tim.
Bức tượng thiên thần run rẩy và lùi lại
Có một người lính bóng tối nấp trong bóng của người phụ nữ này
Theo quy tắc của căn phòng này, người lính không thể ra ngoài, nhưng sự tồn tại là chắc chắn.
Thiên thần ngạc nhiên và đưa ánh mắt tò mò về phía Cha Hae-in.
‘…?’
Hắn do dự mặc dù có thể khiến cô ngừng thở bất cứ lúc nào
Đúng vậy
Bức tượng Thiên thần thực sự do dự.
‘Đức vua đã gieo người lính này vào cơ thể cô ta. Ngài có ân sủng gì đặc biệt sao?’
Tất nhiên, có khả năng phần người đã làm điều này và đó hoàn toàn không phải là quyết định của Hoàng đế.
Nhưng
‘Rõ ràng, Hoàng đế và con người này có mối quan hệ nào đó.’
Thiên thần không thể phân biệt được hành động này là ý muốn của Hoàng đế hay ý chí của bản thân Sung Jinwoo.
Tuy nhiên, hắn không dám khinh suất. Nếu Hoàng đế đã gieo một người lính vào người phụ nữ đó, dù cho bất kỳ mục đích nào, hắn ta không nên chạm vào cô ấy.
Thiên thần cất tiếng hỏi.
“Làm sao ngươi tìm thấy nơi này?”
“…”
Cha Hae-in không trả lời.
Khi sự im lặng kéo dài, thiên thần thay đổi câu hỏi.
“Mối quan hệ của ngươi với Sung Jinwoo là gì?”
“…”
Lần này cũng không có câu trả lời nào
Cha Hae-in biết rõ rằng cô không phải trả lời bất kỳ câu hỏi nào của kẻ thù.
Vì không thể khiến cô mở miệng. Thiên thần thay đổi chiến lược của mình
Tách
Thiên thần búng ngón tay và những người thợ săn ngừng la hét.
Các bức tượng ngừng chiến đấu như thể chúng đã nhận được tín hiệu nào đó, từ từ quay lại và di chuyển sang một bên.
Rồi nó đưa tay ra.
Woo Jin-Chul, người đang đến gần Jinwoo, đã bị một bàn tay vô hình tóm gọn và đè xuống sàn nhà
“Khụ!”
Anh cố gắng chống lại sức mạnh trên đầu, nhưng anh không thể di chuyển
Woo Jin-chul rên rỉ trong khi siết chặt nắm đấm
Bức tượng thiên thần đưa tay lên.
Nó không bỏ lỡ một chuyển động nào xung quanh. Họ vật lộn, nhưng tất cả đều ở trong tầm tay của nó. Đó là sự khác biệt giữa con người và sinh vật siêu đẳng này.
Khoảng cách sức mạnh không thể vượt qua
“Ta sẽ hỏi ngươi lần nữa”
Đầu ngón tay của thiên thần chỉ vào Woo Jin – chul.
“Nếu lần này ngươi không trả lời, ta sẽ giết người đàn ông đó và tất cả đồng đội của ngươi”
“… được rồi”
Cha Hae-in gật đầu
Nếu có thể câu giờ theo cách này, tội gì mà không làm. Bức tượng thiên thần nhìn xuống Cha Hae-in và khẽ hỏi
“Mối quan hệ của ngươi với Sung Jinwoo là gì?”
“…bạn bè”
“Tại sao ngươi lại đến đây?”
Sau một lúc suy nghĩ, cô trả lời.
“Để cứu thợ săn Sung Jinwoo”
Khi cô trả lời câu hỏi, một nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt bức tượng thiên thần
‘Ai cứu ai?’
Hắn nhận ra rằng bọn họ không biết gì hết
‘Ban nãy ta tưởng rằng đó là một chút ý muốn của Hoàng đế… Nhưng không. Lũ người này đến chỉ biết đến kẻ mang tên ‘Sung Jin-woo’.’
Bức tượng thiên thần bật cười
Rồi hắn nói
“Ta sẽ cho ngươi một cơ hội”
“…cơ hội?”
“Hôm nay, một trong những vị vua vĩ đại đang đến Trái đất. Ta sẽ cho ngươi cơ hội chiêm ngưỡng khung cảnh rực rỡ đó”
Cho đến khi nhà vua xác nhận ý định của mình, hắn ta không thể làm gì được.
Vì vậy, hắn phải giữ cô còn sống.
“Nhưng những kẻ khác…”
Nụ cười biến mất và khuôn mặt của thiên thần lộ vẻ khát máu
“… phải chết”
Làm sao hắn có thể để lại một vị khách không mời trong dịp vinh quang này?
Vào lúc đó
Câu trả lời đến từ phía sau, không phải từ phía trước.
“Thích thì chiều”
“…?”
Trước khi bức tượng có cơ hội quay lại. Một cú đấm bay thẳng vào mặt hắn
Bụp!
Bức tượng thiên thần văng đi và đâm sầm vào bức tường
RẦMMMMMMM
Bức tường xuất hiện các vết nứt như mạng nhện, và nhiều tảng đá rơi ra.
Ngay trước khi bức tượng rơi xuống sàn, Jinwoo lao đến đứng trước nó, chụp lấy cổ nó và nói.
“NGƯƠI”
Tay kia của Jinwoo đặt lên bên phải ngực anh.
Anh biết điều đó.
Đó không phải là một giấc mơ.
Bên ngực phải có một trái tim khác đang đập. Jinwoo hỏi, dồn thêm lực vào cánh tay đang nắm cổ bức tượng
“NGƯƠI ĐÃ LÀM GÌ VỚI CƠ THỂ CỦA TA?”

Đọc Solo Leveling Full Trọn Bộ
Tác giả: Chu-Gong
Thể loại sở trường: Action, Fantasy
Nhóm Dịch: Moonsnovel
Nguồn: Sưu Tầm

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Bình Luận
Loading...