Solo leveling chương 155: Kết cục của vị cứu tinh

0 586

Solo leveling chương 155

Kết cục của vị cứu tinh

“Họ ở trong đó bao lâu rồi?”
Jin-Woo vội hỏi.
Càng ở trong đó lâu, họ càng đi sâu vào trong hầm ngục. Nghĩa là, họ càng khó có thể trở về an toàn
Nữ nhân viên của hiệp hội trả lời lo lắng.
“Có lẽ là khoảng hai giờ”
Hai giờ
Không thể nói là quá trễ, nhưng cũng không còn sớm nữa.
Sau đó
“Anh là ai? Anh đến từ hội nào?”
Các nhân viên của bang hội nọ xôn xao. Một cô gái nắm lấy vai Jin-Woo và cố gắng xoay anh lại.
Có vẻ như cô không thích bị người khác ngó lơ
Lực nắm trên vai không mạnh, nhưng Jinwoo vẫn quay lại
Trong tình huống này, để người khác nhìn thấy mặt anh thì hiệu quả hơn là giải thích anh là ai
“Khinh nhau à? Sao không trả lời…”
Và những người đó im bặt ngay khi họ nhìn thấy khuôn mặt anh

‘Đợi một chút, mình đã nhìn thấy anh ta ở đâu đó’

‘Ở đâu nhỉ?’
Các nhân viên lắp bắp, không tin vào mắt mình.
“Khoan, đây là… thợ săn Sung Jinwoo?:”
Họ đang đối mặt với một Thợ săn hạng S trước cổng hạng C.
‘Chết cha… Mình vừa làm gì thế này…’
Nữ nhân viên bang hội rụt tay và lùi lại vài bước
“Tôi xin lỗi”
“…”
Lúc này, thời gian vẫn tiếp tục trôi
Anh ta không thể lãng phí thời gian vì những chuyện nhỏ nhặt này. Jin-Woo quay lại, nhìn nữ nhân viên Hiệp hội.
“Tôi sẽ mang họ ra ngoài”
Nữ nhân viên bối rối
Ngay cả khi cánh cổng hạng B biến thành Xích môn, người đàn ông này vẫn cười
Nhưng bây giờ anh ta đang nói rằngnhững người trong Cổng hạng C bình thường đang gặp nguy hiểm.
“Chuyện quái gì đang diễn ra vậy? Hãy giải thích cho tôi với”
“Không có thời gian cho chuyện đó”
Jin-Woo trả lời thẳng thừng.
Trên thực tế, anh ta có thể đã sử dụng Tàng hình và đi ngay vào.
Có nhiều cách để thoát khỏi tầm nhìn của họ và đi vào cổng.
Nhưng anh không làm như vậy, vì không muốn bị vướng vào các tranh chấp không cần thiết.
Đôi môi của nữ nhân viên Hiệp hội run rẩy.
Cô đang nhớ lại những quy tắc của Hiệp hội và lo lắng.
‘Có ổn không khi cho phép anh ta chen vào giữa cuộc đột kích của một bang hội khác? Anh ta lại không có giấy phép nữa…’
Thông thường chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra
Nhưng khi cô nhìn thấy đôi mắt của Jin-Woo, cô không thể ngăn anh lại.
“…đi đi”
“Gặp lại sau”
Jin-Woo gật đầu và nhanh chóng lao vào cổng.
[Bạn đã vào một hầm ngục]
Bên trong hầm ngục, có rất nhiều lỗ hổng, cho thấy nhiều ma thạch đã được khai thác
Không giống như các Hầm ngục cấp cao, nơi mà mấy cái xác của ma thú cũng có giá trị. Tại những hầm ngục cấp thấp, ma thạch là thứ duy nhất có thể bán được tiền.
Đó là một cảnh tượng quen thuộc.
Jin-Woo nhắm mắt lại và tập trung.
Anh không thể tìm thấy vị trí của đội đột kích.

‘Họ chết hết rồi à?’
Jin-Woo lắc đầu.
‘Không phải vậy…’
Dù họ có chết, anh vẫn cảm nhận được mana tuôn ra từ những cái xác.
Nhưng lúc này, Jin-Woo không thể cảm nhận được mana của nhóm đột kích.
Anh cẩn thận nhìn vào sâu bên trong hầm ngục và cảm thấy một cảm giác bất ngờ
Một cảm giác quen thuộc
Đó là một hầm ngục mà anh đã thấy ở đâu đó trước đây
‘Ah’
Chính là hầm ngục đã xảy ra sự cố khi anh còn ở hạng E.
Hầm ngục kép
‘Nếu vậy…’
Jin-Woo đi đến nơi mà hồi đó anh tìm thấy lối vào hầm ngục kép
‘Chính là chỗ này…’
Có một lối vào khác trong hầm ngục.
‘Ra là vậy’
Đây chính là lí do khiến Jinwoo không thể cảm nhận được sự hiện diện của các thợ săn kia.

‘Cái hầm ngục này…nó rộng một cách lố bịch’
Nó cũng giống với trường hợp hầm ngục kép
Khi Jin-woo còn ở hạng E, anh đã phải đi bộ gần một giờ để đến điểm cuối cùng.
Nếu hầm ngục này có cấu trúc tương tự, không có gì lạ khi nhóm đột kích đang ở rất xa anh.
Gần như không thể tìm thấy vị trí của những thợ săn hạng thấp, những người có sức mạnh ma thuật yếu.
Jin-Woo nhìn vào bên trong hang động.
Chỉ có một con đường.
Đó là một hành lang tối, giống như lúc trước.
Nhưng anh không lo lắng.
Các chỉ số giác quan của Jinwoo đã được tăng cường đến mức anh dễ dàng tìm thấy đường đi trong bóng tối
Mắt Jin-Woo lấp lánh như những con thú hoang trong đêm.

‘Thấy rồi’
Đôi mắt thích nghi với bóng tối đã nhìn thấy mọi thứ.
hoo-
Jinwoo nín thở, rồi lao về phía trước như một viên đạn
Khung cảnh xung quanh nhanh chóng bị đẩy lùi về sau
Đó là một khoảng cách dài.
Nhưng anh đã chạy rất nhanh, nên không mất nhiều thời gian để đến nơi.

‘Lần đó, mình phải mất đến một giờ…’
So sánh với lần trước, đây quả là một sự đột phá.
Ngay sau đó, anh cảm thấy sức mạnh ma thuật.
Họ là những thợ săn.
Mọi người đang đứng túm tụm một chỗ.
Lúc đầu, anh nghĩ rằng họ đang chiến đấu hoặc đã chết, nhưng không phải vậy.
Khi đến gần, anh nghe thấy một giọng nói.
“Vậy làm thế nào để vào trong đây?”
Cạch
Cạch
Khi dừng lại, anh có thể nghe thấy một vài từ mà ai đó đang nói
Jinwoo mừng rỡ.
Dường như họ chưa thể vào được bên trong.
Nếu vào trong đó, họ sẽ không có thời gian để trò chuyện như thế này.
Lần này là giọng của một người phụ nữ.
“Làm sao đây? Cánh cửa này không thể mở bằng phép thuật.”
“Không phải tốt hơn là ra ngoài và liên hệ với một bang hội lớn hoặc Hiệp hội sao?”
“Tôi cũng nghĩ đó là một ý tưởng hay.”
Họ đang cãi nhau, vì cánh cửa không thể mở được.
Cũng dễ hiểu
“Đã đi hàng giờ để đến chỗ này, vậy mà mọi người lại định trở về tay không sao?”, Một thợ săn khác gắt gỏng.
Nhưng ở đây, có một nhân chứng sống.
Jin-Woo nói với sự tự tin.
“Đó là một cái bẫy”
Những người thợ săn đã không chú ý đến Jin-Woo cho đến khi anh tiến lại gần họ. Nghe giọng anh, họ giật nảy mình.
“Ah! Anh làm tôi hết hồn”
“Hả? Anh là ai?”
Jin-Woo chỉ vào cánh cổng sắt khổng lồ mà anh đã thấy một lần trước đó, nhận ra nó trong nháy mắt.
“Người sống sót từ hầm ngục kép”
‘Người sống sót từ hầm ngục kép?’
Các thợ săn khiếp đảm khi họ trao đổi ánh mắt với nhau
Vì trên trong rất tối, họ cần một chút thời gian để nhận ra khuôn mặt của Sung Jinwoo
“Hả?”
“Tại sao…?”
“Không phải anh ấy là Sung Jinwoo sao?”
“Cái gì?”
Mọi người đều hướng mắt về phía người nói điều đó.
Tất nhiên, không lâu sau họ đều nhận ra khuôn mặt của Jin-woo.
“…”
“Anh chắc không?”
“Khoan đã, một thợ săn hạng S đang làm gì ở đây?”
Jin-Woo đi về phía cửa.
Những người thợ săn quanh cửa tự nhiên lùi lại để nhường đường.
Jin-Woo nói, trong khi cẩn thận chạm vào cánh cửa:
“Tôi biết thứ gì ở phía sau”
Sau một thời gian rất dài, đây là lần thứ hai Jinwoo đứng trước cánh cửa này. Nhưng anh không có thời gian để cảm động
Đây là nơi hệ thống mời anh đến
Đối với các thợ săn, và đối với bản thân mình, anh không thể bỏ mặc những người không được mời
Quay trở lại, Jin-Woo nhìn các Thợ săn xung quanh và nói với giọng trầm.
“Nơi này vô cùng nguy hiểm. Tôi sẽ lo liệu từ đây, vui lòng quay lại”
Lẩm bẩm, lầm bầm
Có một sự xáo trộn xung quanh họ
Jin-Woo là một thợ săn hạng S rất nổi tiếng, và anh đang đứng ngay trước mặt bọn họ
Tuy nhiên, một trong số họ cảm thấy bực dọc
Người đàn ông không muốn quay về, chậm rãi bước lên.
“Này, ngài thợ săn”
Đó là chủ của bang hội đang thực hiện cuộc đột kích này
“Hầm ngục này là nơi bang hội chúng tôi được phép đột kích. Anh không có quyền yêu cầu chúng tôi rời đi”
“Đúng vậy! Hạng S thì sao chứ?”
Trong khi các thợ săn đang phản đối, Jinwoo im lặng.
‘…’
Anh đang cố cứu họ.
Tuy nhiên, anh không có ý định thuyết phục họ bằng cách giải thích từng tý một.

‘Mình không có nghĩa vụ phải làm vậy’
Anh đã làm đủ rồi.
Vì vậy, Jin-Woo quyết định cho tự lựa chọn.
Trước đây, anh muốn can ngăn họ vì biết kết cục của những thợ săn cố tình bước vào căn phòng này. Anh cũng từng nằm trong số đó.
Jin-Woo quay lưng về phía cửa và nắm lấy tay cầm.
Bump!
Anh vận sức, nhưng sức mạnh của anh cũng không thể làm cánh cửa nhúc nhích

‘Là do ma thuật sao?’
Không thể có cánh cửa nào cứng ngắc như đống sắt thế này.
Sau đó
Một âm thanh quen thuộc vang lên, và thông báo Hệ thống đã được hiển thị

[Cửa của Đền Cartenon hiện đang bị khóa.]

[Vui lòng tra khóa vào]

‘Đó là lí do tại sao mình cần chìa khóa’
Jin-Woo gọi chiếc chìa khóa đen từ kho đồ.
Ngay khi anh đặt chìa khóa vào lỗ khóa, cánh cửa tự động mở ra.
Cảnh tượng đó khiến không khí trở nên náo loạn.
Đội đột kích của hội Anh dũng tròn mắt. Trước đó, họ cũng làm đủ cách mà không mở được cửa.

‘Ugh!’

‘Hả? Làm sao nó mở ra được?’
Jin-Woo phớt lờ lời thì thầm của họ và lạnh lùng nói
“Tôi sẽ không cản các người. Nếu ai muốn vào trong đó, cứ việc vào”
Tất nhiên anh không quên lời cảnh báo.
“Nhưng nếu các người đi qua cánh cửa này, tôi không thể đảm bảo rằng các người có thể sống sót trở ra”
Lời nói lạnh lùng của anh khi
Đó là một lời khuyên của thợ săn hạng S.
‘Ai dám đem chuyện này ra làm trò đùa chứ?’
Tuy nhiên, Hội trưởng của hội Anh dũng cho thấy lý do tại sao anh ta đặt tên cho bang hội là ‘Anh dũng’.
“Tôi sẽ đi”
“…”
Jin-Woo không nói gì.
Sự lựa chọn là của họ.
Kết cục cũng là của họ
Hội trưởng đi về phía cổng và nhìn vào những đồng đội đột kích của mình, nhưng không ai đi cùng.
Anh ta đứng trước cổng và quay sang những người đồng đội với ánh mắt trách móc
Jin-Woo nhẹ nhàng mở cánh cửa anh đang giữ để anh ta có thể dễ dàng bước vào.
Kuwoong!
Cánh cửa lớn di chuyển.
Khuôn mặt của Hội trưởng, người bắt gặp ánh mắt của Jin-Woo trong giây lát, đã bối rối.
Anh ngập ngừng một lúc.
Nhưng với lòng can đảm, anh bước vào trong.
Sau đó.
Một tin nhắn xuất hiện trước mắt Jin-Woo.
ring~ring
[Một người không có chìa khóa đã vào đền.]
[Không được phép vào trong]
[Nếu bạn không làm theo hướng dẫn, người gác cổng sẽ tấn công.]
Đó là một thông điệp rất nguy hiểm và quan trọng, nhưng chỉ Người chơi mới có thể nhận được. Những thợ săn khác không thể nghe hay nhìn thấy nó.
Chỉ có Jin-Woo nghe thấy cảnh báo của hệ thống.
Chủ bang hội, người không biết gì, cuối cùng đã tiến thêm một bước.
Woosh-!
Một cây búa rơi xuống đầu anh.
bang!
Cây búa đập tan phần sàn nhà bên dưới cánh cửa.
“Lùi lại!”
Nếu Jin-Woo không nắm lấy lưng của anh chàng hội trưởng và kéo anh ta ra ngay lập tức, đầu anh ta sẽ bị đập vỡ như một củ khoai tây nghiền.
“Uh, oh!”
Jin-Woo, người đã kéo hội trưởng ra ngoài, nhanh chóng đóng cửa lại
“Bên trong cũng nguy hiểm như thế này”
Jin-Woo quay sang các Thợ săn.
“Các người thực sự muốn vào chứ?”
Hội trưởng, người đang ngồi trên sàn, lắc đầu như điên.
Các thành viên bang hội nhanh chóng kéo anh ta ra.
Sau khi xác nhận rằng các Thợ săn đã rời đi, Jin-Woo đi vào trong.
ring~ring
[Chủ nhân của chìa khóa đã đến.]
THUD.
Cánh cửa đóng lại.
Một căn phòng với kích thước khổng lồ, và những bức tượng lấp đầy các bức tường
Mọi thứ đều giống với những gì anh nhớ
‘Mình … đã trở lại’
Trái tim anh đập điên cuồng.
Nhưng có một sự khác biệt rõ ràng.
Anh chỉ có một mình.
Jin-Woo bắt đầu hiểu sự thật giấu đằng sau những bức tượng xung quanh mình.
‘Những bức tượng đá này không phải quái vật hay bất kỳ dạng sống nào’
Chúng chỉ là những con rối được điều khiển bởi ai đó
Chỉ có một sự hiện diện trong căn phòng này có thể phát ra ma thuật.
Nó cũng cố hết sức che dấu hào quang ma thuật của mình, vì vậy không thể trực tiếp phát hiện ra nó, chỉ có thể cảm nhận được luồng hào quang đáng ngại đó
Jin-Woo từ từ bước đến chỗ bức tượng.
“Là ngươi”
Mặc dù Jin-Woo đã nói, bức tượng đã không trả lời.
“Ta sẽ ra ngoài”
Jinwoo ngẩng miệng lên
Với tốc độ kinh hoàng, Jin-Woo nhét con dao găm vào ngực hắn
Nhưng
Crack!
Với tốc độ kinh hoàng, Jin-Woo đâm con dao găm vào ngực hắn.
Nhưng.
Crack!
Đòn đã bị chặn bởi tấm khiên
Con dao găm bị mắc kẹt trong tấm khiên.
Và đó là tấm khiên của bức tượng thiên thần.
“Xong nhé”
Nó mỉm cười và xòe 6 cái cánhra khỏi tấm khiên và nhìn Jin-Woo.
“Ngươi đã đi xa đến thế này”
—-
Tokyo, Shinjuku.
Khi tấm màn mờ dần, những con ma thú bắt đầu bước ra khỏi cổng từng con một
thud.
thud.
“Ugh…”
“C-Cái gì thế kia?”
Chúng là những người khổng lồ
Trùm của những hầm ngục hạng A cao cấp nhất đang ào ạt luôn ra
“Người khổng lồ!”
“Chúng là người khổng lồ!”
Tất cả những người theo dõi đều sợ hãi và rút lui, chỉ có Yuri bình tĩnh cầm chai rượu.
‘Chuyện đó không thành vấn đề.’
Mặc dù nó trông giống như một rào cản đơn giản, Yuri tự tin về công việc của mình.
“Đến đây!”
Anh ta đã đoán đúng
bang
bang
Đám khổng lồ tấn công bức tường vô hình xung quanh cánh cổng, nhưng bức tường không sứt mẻ gì
bang! bang!
Chúng thúc vai, ném toàn bộ cơ thể và đâm vào nó, nhưng ma thuật của Yuri thật hoàn hảo.
“Uh ha ha ha!”
Yuri cười nhạo đám khổng lồ
Khoảng nửa giờ.
Đám khổng lồ đang vật lộn để đập vỡ bức tường đã kiệt sức và bắt đầu quay vào trong cổng
Những người theo dõi cảnh tượng này không biết nói gì.
“Ôi chúa ơi!”
“Những con quái vật đang quay trở lại vào cổng?”
Bạn sẽ không tin điều đó.
Nếu bạn không trực tiếp nhìn thấy nó.
Các phóng viên liên tục bấm máy như thể không muốn bỏ qua giây phút nào của cảnh tượng này
Khi người khổng lồ cuối cùng còn lại bước vào trong cổng, chủ tịch Matsumoto đứng dậy và vỗ tay.
Clap, Clap, Clap, Clap!
Chẳng mấy chốc, tiếng vỗ tay vang lên từ một đến vài tiếng, trở thành một tràng pháo tay, thậm chí có cả tiếng hò hét
waaaaa-
Yuri nhận được sự ủng hộ nhiệt tình từ các quan chức và quay sang các nhà báo.
“Đây là điều mà chỉ tôi mới có thể làm được. Tôi chặn cổng cấp S.”
Mạch máu nổi lên trên cổ anh ta
“Tôi đẩy những con quái vật đó trở lại cổng, tôi không cần phải giải thích tại sao tôi là giỏi nhất, phải không?”
Không giấu mặt, anh ta nhe hàm răng vàng của mình cười với các phóng viên.
Nhưng sau đó.
thud!
Mặt đất rung lên
thud!

——————–
Bonus: https://www.youtube.com/watch?v=U9rN_uHCeUA

——————–
Vòng tròn ma thuật của Yuri đang run rẩy.
‘…?’
Sau đó Yuri Orlov nhận ra rằng các phóng viên đã không còn nhìn anh ta
Ánh mắt của họ tập trung vào cánh cổng.
Yuri cũng chậm rãi nhìn lại.
Và … anh ta đánh rơi cái chai mình đang cầm
thud-
‘Ôi Chúa tôi…’
Đôi mắt của Yuri Orlov to dần.
Tên khổng lồ vừa chui ra khỏi cổng đã khiến đám khổng lồ trước đó trông như những người lùn
Tên khổng lồ đứng dậy.
Yuri Orlov lườm nó vài lần để chắc chắn rằng những gì anh ta đang thấy là sự thật.
‘Làm thế nào … Làm thế nào nó có thể lớn đến mức phải cúi xuống để đi qua cánh cổng lớn đó?’
Mọi người đều biết mà không cần giải thích
Hắn chính là trùm của hầm ngục
Con ma thú khổng lồ, ngẩng đầu lên, nhìn xung quanh và bắt đầu đánh bức tường bằng cơ thể của mình.
Kuwoong -!
Một tiếng động nặng nề khác vang lên ầm ầm và mặt đất rung chuyển dữ dội
Kuwoong -!Kuwoong -!Kuwoong -!
Nó được nhìn thấy rõ ràng trong mắt của Yuri Orlov.
Một vết nứt đang lan rộng như mạng nhện trong vòng tròn ma thuật mà chỉ anh ta mới có thể nhìn thấy.
‘Không thể tin được…’
Chân anh ta bắt đầu run rẩy.
Con ma thú húc bức tường bằng vai của mình
Rồi toàn lực lao lên và ném mình vào vòng tròn ma thuật
Khoảnh khắc đó!
ẦMMMMMMMMMMM
Sau tiếng nổ rền vang, kết giới ma thuật biến mất.
“Uh, aaaaaaaaaaaa”
Yuri Orlov hét lên kinh hoàng.
Ngay khi con ma thú phá vỡ rào chắn, hắn ta túm lấy Yuri và nhấc anh ta lên.
Yuri Orlov vùng vẫy trong bàn tay người khổng lồ và khóc lóc thảm thiết.
“Aaaaaah! Aaaaaaaaah!”
Rốp
Người khổng lồ mở miệng lần nữa, và không ai nghe thấy tiếng hét của anh ta nữa.
Rồi sau đó…
Đằng sau con quái vật khổng lồ vừa nuốt chửng Yuri Orlov, những người khổng lồ bắt đầu tuôn ra.

Đọc Solo Leveling Full Trọn Bộ
Tác giả: Chu-Gong
Thể loại sở trường: Action, Fantasy
Nhóm Dịch: Moonsnovel
Nguồn: Sưu Tầm

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Bình Luận
Loading...