Solo leveling chương 128: Nơi bắt đầu cho mọi thứ

0 438

Solo leveling chương 128

Nơi bắt đầu cho mọi thứ

Là chìa khóa màu đen.
Chiếc chìa rơi ra từ Hộp ngẫu nhiên bị nguyền rủa, giờ đang phát sáng rực rỡ, như thể nó đang cố thu hút sự chú ý của Jinwoo.
Jinwoo, sững sờ trước hiện tượng bất ngờ này, từ từ hạ vũ khí xuống và thò tay vào kho đồ của mình để nắm lấy chiếc chìa khóa.
“…”
Jinwoo nín thở một lúc trước khi mở tay ra
[Vật phẩm: Chìa khóa Đền Cartenon (Khu vực mới)]
Độ hiếm: ??
Loại: Chìa khóa
Bạn đã đáp ứng các yêu cầu cần thiết.
Chìa khóa này cho phép vào đền Cartenon. Nó chỉ có thể được sử dụng trên một cổng cụ thể. Vị trí của cổng sẽ được tiết lộ khi đồng hồ đếm ngược về không.
Thời gian còn lại: 417 giờ 06 phút 52 giây]
Một bảng thông tin mới, thứ mà anh chưa từng nhìn thấy trước đây. Jinwoo bắt đầu lục lọi trong trí nhớ
“Đền Cartenon? Hệ thống bảo đây là “khu vực mới”, nhưng sao nghe có vẻ quen thuộc vậy? Không, chắc chắn là mình đã từng nghe đến cái tên đó!”
Jinwoo dụi mắt.
Là Hầm ngục đôi!
Những ký ức kinh khủng bỗng tràn về. Hầm ngục đôi với tàn tích ngôi đền trong phòng Trùm. Những bức tượng đá, cụ thể là bức tượng giữ một phiến đá, với những Giới luật khắc nghiệt.
“Phải rồi…”
Jinwoo gần như có thể nghe thấy giọng nói của Song Chi-yeol một lần nữa, lúc anh ta đọc dòng đầu tiên được viết trên phiến đá.
Các giới luật của đền Cartenon.
Theo thông tin được ghi trên phiến đá, căn phòng bí ẩn, nơi trú ngụ của những bức tượng kinh hoàng khi xưa, là Đền Cartenon.
“Vậy đây là … chìa khóa để trở lại nơi đó?”
Tất cả những ký ức tưởng như đã bị chôn vùi, giờ lần lượt hiện về trong tâm trí anh. Jinwoo cảm thấy nổi da gà khắp người.
“Không đời nào…”
Hệ thống đã gọi anh trở lại nơi tất cả bắt đầu.
Chìa khóa phát sáng, với ngôi đền được đề cập trong mô tả của nó, là một lời kêu gọi từ hệ thống.
Nhưng tại sao lại là lúc này?
Khi Jinwoo suy ngẫm, anh chợt nhớ rằng Hộp quà bị nguyền rủa chỉ là phần thưởng ẩn đầu tiên của anh. Anh kiểm tra phần thưởng của nhiệm vụ thu thập linh hồn quỷ lần thứ hai.
[Danh hiệu: Thợ săn quỷ]
Bạn chưa đáp ứng yêu cầu.
Cái này chưa đổi.
Cuối cùng, Jinwoo kiểm tra món trang sức mà anh lấy được từ Quỷ vương. Bây giờ anh ấy đã có đầy đủ bộ .
[Vật phẩm: Nhẫn của Quỷ Vương]
Độ hiếm: S
Loại: Phụ kiện
Giác quan +20, Trí tuệ +20
Một phần của set đồ cùng với Bông tai của Quỷ Vương và Vòng cổ của Quỷ Vương:
Hiệu ứng 1: Tất cả các chỉ số +5
Hiệu ứng 2: Tất cả các chỉ số +10
Chiếc nhẫn là vật phẩm cuối cùng trong bộ. Jinwoo kiểm tra xem các hiệu ứng có thay đổi gì không. , nhưng nó vẫn giống như trước đây.
“Hmm, vậy thì đây phải là lý do”.
Jinwoo liếc vào hộp thông tin của hệ thống, chú ý đến thông số ngay phía trên danh hiệu của mình.
[Cấp độ: 100]
“Mô tả về chìa khó cho thấy nó yêu cầu cấp độ. Thông tin mới chỉ được tiết lộ khi các yêu cầu được đáp ứng”.
Vì các vật phẩm trong kho đồ có thể được lưu trữ hoặc lấy ra chỉ bằng một ý nghĩ, nên hiếm khi Jinwoo thực sự kiểm tra toàn bộ kho. Anh ta mới chỉ đạt cấp 100 vài ngày trước, và đó là điều kiện khởi động nhiệm vụ từ chiếc chìa khóa đen. Nếu anh ta không ngẫu nhiên quyết định kiểm tra Dao găm của Quỷ vương, có lẽ còn lâu anh mới để ý thấy chiếc chìa khóa.
“Vẫn còn hơn hai tuần nữa trên đồng hồ đếm ngược”.
Jinwoo cảm thấy may mắn, nhưng điều mà anh ấy đã không nhận ra rằng nhận ra là hệ thống đã thiết lập một chế độ an toàn, nhằm đảm bảo rằng anh ấy sẽ đến đúng thời gian và địa điểm để vào cổng vào ngôi đền.
Tóm lại, Jinwoo không thể tránh được số phận này.
“Mình sẽ phải chuẩn bị…”
Dòng suy nghĩ của Jinwoo khiến chính anh cũng ngạc nhiên.
“Gì cơ?Mình đang nghiêm túc suy nghĩ về việc quay lại đó?!? Quay lại nơi mà, hầu như các đồng đội đã thiệt mạng, thậm chí cả mình cũng sút chết! Nơi mà chân mình bị cắt đứt lìa…”
Cơ thể Jinwoo run rẩy khi nhớ lại trải nghiệm kinh hoàng đó.
“Cái cảm giác ấy… Khi mình nhìn thấy khoảng trống dưới đầu gối, nơi từng là chân mình. Cảm giác đó vẫn khiến mình phát hoảng… Nhưng mà…”
Anh nghĩ, với sự tự tin
“Bây giờ mình đã khác”
Nếu anh ấy không đáp lại yêu cầu của hệ thống, có thể sẽ bị phạt. Jinwoo đột nhiên nhận thấy rằng bàn tay đang cầm chìa khóa đang toát mồ hôi đầm đìa.
ỰC
Jinwoo nuốt nước bọt với chút khó khăn.
“Không được lo lắng. Phải giữ bình tĩnh như bình thường”.
Jinwoo cảm thấy nhịp tim của mình ngày càng chậm lại. Anh đợi hơi thở của mình lắng xuống trước khi mở mắt.
Hệ thống muốn anh ta quay trở lại đền thờ. Chắc chắn phải có một lý do.
Dù sao thì, Hộp quà bị nguyền rủa được cho là có chứa thứ gì đó mà anh ta cần.
Tuy nhiên, Jinwoo vẫn còn nhiều vấn đề khác phải giải quyết, chẳng hạn như chính thức bắt đầu thành lập Bang hội theo ý tưởng của anh ta. Điều đó sẽ giúp Jinwoo dễ dàng tiến vào Hầm ngục để tăng cấp cho cả anh ta và đội quân bóng tối.
Jinwoo tự hỏi làm thế nào thành lập Bang hội. Anh cân nhắc gọi cho Yoo Jin-ho, nhưng sau khi nhìn đồng hồ, anh đặt điện thoại xuống. Gọi cho ai đó lúc đêm khuya thế này thì thật bất lịch sự. Gặp trực tiếp sẽ tốt hơn. Dù sao, Jinwoo vẫn còn nhiều việc cần làm tại văn phòng. Cậu quyết định đến văn phòng vào buổi sáng hôm sau.
***
Đôi mắt của Yoo Jin-ho đau nhức, sau nhiều giờ dán mắt vào màn hình như một con diều hâu tìm kiếm con mồi.
ROẸT
Với đôi mắt rực lửa, cậu chồm lên
“Không thể tha thứ cho những kẻ cản đường đại ca!”
Yoo gắn cờ và báo cáo một số bài đăng, sau đó bình luận với tốc độ thuần thục và hiệu quả.
“Lại thêm một đống nữa!”
“Phù”
Yoo thở dài một tiếng lớn, nhưng trông có vẻ tự hào về những nỗ lực của mình. Cậu đưa tay lau mồ hôi trên trán.
Là người lãnh đạo và là gương mặt đại chúng của bang hội sắp được thành lập, danh tiếng của Jinwoo không thể bị ô uế.
Yoo Jin-ho quyết định nhận trách nhiệm ngăn chặn bất kỳ sự bôi nhọ nào liên quan đến đại ca của mình. Tất nhiên, đó không phải là một nhiệm vụ cá nhân, mà là một nhiệm vụ phù hợp với phó chủ tịch tương lai của bang hội.
Tuy nhiên, Yoo Jin-ho vẫn băn khoăn.
“Đại ca vẫn chưa nói cho mình tên bang hội…Hmm, chúng ta có thể kết hợp tên của hai người và gọi nó là Hội Sungyoo.”
Cậu lắc đầu.
“Đó là một ý tưởng hay, nhưng nghe cứ sai sai, … nếu ta thay đổi thứ tự, có thể gọi nó là Sao băng (Yoosung). Nhưng điều đó không thể chấp nhận được, ai lại để tên Hội phó lên trước tên Hội trưởng… Lần sau gặp đại ca, mình sẽ hỏi anh ấy vậy!”.
Đã hai ngày kể từ khi Yoo Jin-ho chuyển đến văn phòng và cậu không hề ngừng nghỉ. Cậu đã dành rất rất nhiều thời gian để suy nghĩ về tên bang hội khi ngồi trong văn phòng trống. Ngược lại, Jinwoo đã thu hút rất nhiều sự chú ý do video về chuyến đột kích trên đảo Jeju.
“Nếu lấy tên đại ca và từ cuối của tên mình, chúng ta có thể gọi nó là Hội Wooho” (Note: Nghe như Ồ hố ấy nhỉ =))) Hội Ồ hố =)))
“Cậu đang nghĩ gì mà nghiêm trọng thế?”
Ugh Ugh!
Yoo Jin-ho nhảy ra khỏi chỗ ngồi và quay lại. Trước sự ngạc nhiên của cậu, Jinwoo đang đứng ngay bên cạnh.
“Đại ca! Anh đến từ khi nào vậy? Em thậm chí còn không biết anh đến gần..”
“Dù mình không thực sự tập trung, nhưng mình vẫn không cảm nhận được anh ấy. Anh ấy vẫn còn rất bí ẩn”.
Yoo Jin-ho gãi đầu và lặp lại câu hỏi của mình.
“Đại ca! Anh đến từ khi nào vậy?”
“Vừa mới”
Jinwoo trả lời cụt ngủn và lén nhìn vào màn hình mà Yoo đang làm việc. Yoo Jin-ho vội vàng che màn hình và kêu lên,
“Đại ca, đừng lo lắng về những kẻ này! Em sẽ chăm sóc tất cả chúng nó!”.
“Ah … đó là cậu sao?”.
Gần đây, bất cứ khi nào những bình luận thô lỗ hoặc tin đồn sai lệch về Jinwoo được đăng lên mạng, sẽ có người đứng ra trả lời sự thật và yêu cầu xóa bài viết. Yoo Jin-ho mặt đỏ bừng mặt.
“Ah, không có gì đâu đại ca… Đó là điều tối thiểu em nên làm.
Jinwoo bắt gặp đôi mắt long lanh của Yoo Jin-ho, khi anh nhìn chằm chằm vào cậu ta. Ánh mắt ấy làm Jinwoo liên tưởng tới một chú chó con đang cố gắng để được khen ngợi. Jinwoo cố nhịn cười
“Phải rồi, phải rồi… cậu đã làm tốt.”
Nhận được lời khen ngợi, Yoo Jin-ho mỉm cười hài lòng và quyết tâm duy trì sự cảnh giác trên mạng. Đột nhiên, cậu nhận thấy nét mặt Jinwoo hơi khác thường.
“Huh? Hôm nay có gì đặc biệt không đại ca?”
Jinwoo nhẹ nhàng trả lời.
“Có. Anh có rất nhiều việc phải làm hôm nay”.
“Ah…”
Từ trước đến nay, Jinho chỉ thấy Jinwoo mặc vài bộ quần áo bình thường. Thật kỳ lạ và ngạc nhiên khi thấy Jinwoo bây giờ, trong bộ đồ toàn màu đen.
Jin-ho gật đầu với sự ngưỡng mộ và tán thành.
Tuy nhiên, Jinwoo liếc xuống đồng hồ đeo tay và nhận ra rằng anh không có thời gian để giải thích thêm.
“Đến giờ rồi!”
Anh ngước lên và hỏi.
“Anh không cần mang theo bất cứ thứ gì để lấy giấy phép Chủ hội, phải không?”
“Đúng ạ! Chỉ cần vào Hiệp hội và hoàn thành một bài kiểm tra ngắn. Họ sẽ cấp cho đại ca giấy phép Chủ hội.
“Đuợc rồi.”
Yoo Jin-ho nghiêng đầu và suy nghĩ một lúc. Jinwoo ăn mặc như thế chỉ để đi đến Hiệp hội sao? Rồi cậu nghĩ thầm
“À há, bây giờ anh ấy là người nổi tiếng, anh ấy phải chú ý đến vẻ ngoài của mình. Trở nên nổi tiếng cũng tốt, nhưng thật mệt mỏi”.
Yoo Jin-ho cảm thấy một chút ghen tị. Những người xung quanh cậu, đều là những người nổi tiếng khắp thế giới.
Jinwoo chỉ vào thứ gì đó ở phía xa bàn Yoo Yoo.
“Anh sẽ lái xe”.
Những ngón tay của anh ta đang hướng vào chùm chìa khóa.
“Của đại ca đây”
Yoo Jin-ho với tay lấy chìa khóa. Nhưng tay cậu dừng lại và đôi mắt cậu mở to, khi nhìn thấy những chiếc chìa khóa bay trong không trung và rơi vào tay Jinwoo”.
“Cái gì vậy, đại ca?”
“Một kỹ năng”.
“…”
Yoo Jin-ho không nói nên lời.
“Nếu bây giờ anh nói là anh biết bay, em cũng chẳng buồn ngạc nhiên nữa. Có điều gì anh không thể làm không? Cứ như lột vỏ hành tây vậy, càng bóc nhiều lớp vỏ, bạn càng thấy nhiều lớp hơn”.
Yoo Jin-ho lắc đầu và lấy lại tinh thần.
“Phải rồi, bây giờ không phải là lúc để nghĩ về điều này. Mình có một số điều cần hỏi đại ca. Rất hiếm khi anh ấy tới văn phòng. Mình không thể bỏ lỡ cơ hội này”.
Jinwoo nhìn qua biểu hiện của Yoo Jin-ho và hiểu rằng cậu muốn nói gì đó.
“Hmm?”
“Đại ca, em đã đăng tuyển dụng và chỉ trong một ngày, đã có hàng đống người muốn gia nhập. Em đã lập danh sách đây”.
“Ah… Để lúc khác nhé”.
“Không có thời gian.”
Jinwoo có vẻ vội vàng, vì vậy Yoo Jin-ho nhanh chóng chuyển sang chủ đề tiếp theo.
“Oh, còn nữa! Anh đã nghĩ đến tên bang hội chưa?”
“Đây là vấn đề cấp bách hơn”.
Yoo Jin-ho có thể cảm thấy tim mình đập thình thịch khi cậu chờ đợi câu trả lời của Jinwoo. Nếu Jinwoo chưa quyết định, cậu sẽ gợi ý một vài cái tên mà cậu đã nghĩ ra.
“Sungwoo, Jinjin, Wooho … anh ấy có thích cái nào không?”
Yoo Jin-ho chờ đợi trong kỳ vọng. Cuối cùng, Jinwoo cười toe toét và nói.
“Solo Play nghe có ổn không?
“Gì cơ?”
Đôi mắt của Yoo Jin-ho trợn tròn theo bản năng. Đó có phải là một trò đùa không? Mình có nên cười không?
Nhưng mà, biểu hiện của Jinwoo không giống như đang nói đùa. Không đợi Jinho phản ứng, Jinwoo tiến về phía lối ra.
“Hẹn gặp lại.”
Nhìn Jinwoo rời khỏi văn phòng, Yoo Jin-ho nghĩ,
“Đại ca ơi là đại ca, hóa ra cũng có thứ mà anh dở tệ. Dù sao anh cũng chỉ là một con người thôi mà”.
Yoo Jin-ho cảm thấy nhẹ nhõm khi phát hiện ra rằng Jinwoo cũng kém cỏi ở một điều nào đó. Đồng thời, cậu cũng cảm thấy bớt hào hứng với việc trở thành Hội phó của một bang hội tên là Solo Play.
***
Đám tang của Thợ săn Min Byung-gu.
Ban đầu, đám tang được lên kế hoạch để tổ chức riêng tư, chỉ dành cho người trong gia đình. Tuy nhiên, nó đã được đổi thành một sự kiện tưởng niệm công cộng sau khi nhiều người bày tỏ mong muốn thể hiện lòng thành kính của họ. Và vì vậy, nhiều người đã đến để tôn vinh sự hy sinh của Min Byung-gu.
Tuy nhiên, không phải tất cả mọi người đã được tập hợp ở đây chỉ đơn giản là để bày tỏ lòng thành kín. Có một số người không ngừng quét qua đám đông, lo lắng tìm kiếm ai đó. Sau đó, sự phấn khích lóe lên trong mắt họ.
À,
Ô!
“Cuối cùng anh ấy cũng đến”.
“Đúng là anh ta…”
Tiếng ồn ào của đám đông ngày càng lớn khi những người phát hiện ra Jinwoo bắt đầu xôn xao bàn tán.

Đọc Solo Leveling Full Trọn Bộ
Tác giả: Chu-Gong
Thể loại sở trường: Action, Fantasy
Nhóm Dịch: Moonsnovel
Nguồn: Sưu Tầm

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Bình Luận
Loading...