Solo leveling chương 121: Cuộc chiến giữa hai vị vua

0 307

Solo leveling chương 121

Cuộc chiến giữa hai vị vua

Vua kiến ​​bắt đầu nhận thấy những vết nứt trên cơ thể mà nó hết sức tự hào.
* krrchk krrchk *
Lớp vỏ của nó cứng hơn bất kỳ kim loại nào mà con người từng biết đến. Thế nhưng giờ đây, nó cảm nhận được các vết nứt siêu nhỏ đang lan ra khắp nơi trên bộ giáp của mình. Ngược lại, kẻ thù dường như chịu được toàn bộ những đòn tấn công của nó mà không hề hấn gì.

‘Không thể nào.’
Một ý nghĩ xa lạ len lỏi vào tâm trí của Vua Kiến. Nó ngấm ngầm tìm đường xuyên qua mọi vết nứt và kẽ hở, vang dội vô tận cho đến khi nhấn chìm mọi suy nghĩ khác trong đầu Vua Kiến.

‘Mình … mình đang thua? Trong trận đấu một chọi một? Thua dưới tay một con người chỉ cao bằng một nửa mình?’
Trong khoảnh khắc đó …

* KWAKRAK *
Đó là một âm thanh mà Vua Kiến chưa bao giờ nghe thấy trước đây. Nhưng bản năng của nó mách bảo rằng, đó không phải là một âm thanh đáng mừng.
Một cảm giác đau nhói xuất hiện, nơi nó vừa trúng đòn của kẻ thù. Vua Kiến liếc xuống chỗ đau và bị sốc.
Nó đang chảy máu.
Vua Kiến quay cuồng, không chỉ bởi cơn đau, mà còn vì những gì nó vừa nhìn thấy.
Lớp vỏ của nó đã bị nứt. Vết thương hiện vẫn chỉ là một vết nứt nhỏ, nhưng có nguy cơ lan rộng. Những đường nứt như mạng nhện đang tỏa ra theo mọi hướng.
Đó là một cảnh báo rằng, Vua Kiến không còn nhiều thời gian.
Vua kiến ​​cố gắng kiềm chế những suy nghĩ hoảng loạn của mình và nhanh chóng quay đầu lại để đối mặt với mối đe dọa. Nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Vua Kiến ​​đã bị phân tâm, và Jinwoo không bỏ lỡ một cơ hội quý báu như vậy.

*BỐP*
Khuôn mặt Vua Kiến rung chuyển và méo mó.
‘…?!’

Nó sững sờ trước cú sốc sấm sét đã xuyên qua lớp vỏ, như ánh sáng mặt trời xuyên qua làn nước. Sức mạnh của cú đấm vang vọng khắp cơ thể Vua Kiến, truyền từ đầu xuống chân, làm cơ thể nó rung lên như chuông.
Vua Kiến ngã về phía sau, hầu như không thể trụ nổi.
* THWACK *
Vua Kiến thấy mình đang nhìn thẳng vào trần hang! Một cú đấm móc hàm gần như khiến Vua Kiến bị nhấc lên khỏi mặt đất.
‘Sao ngươi dám, nhân loại khốn kiếp này!!’
Vua Kiến ngẩng cao đầu, hướng ánh mắt xuống. Đôi mắt nỏ nhòe đi vì giận dữ, vả rực cháy như những viên than hồng phát sáng trên đầu.
Con người kia sở hữu sức mạnh lớn lao, lớn đến mức khiến Vua Kiến phải cay đắng thừa nhận. Nhưng thông qua kỹ năng “Kẻ Ăn Thịt”, nó đã tích lũy được một kho vũ khí để chống lại những kẻ thù có sức mạnh vượt trội.
Ví dụ như lần này.
Vua kiến ​​ngửa đầu lên trời, rồi mở hàm răng để lộ một cái vòi đang cuộn tròn trong cổ họng như một con rắn. Cái vòi với phần chóp tẩm thuốc độc phóng thẳng vào mặt đối phương với tốc độ khủng khiếp. Tại khoảng cách này, đó là một đòn tấn công không thể tránh khỏi.
* Ssshk *
Con người cố gắng quay đầu thật nhanh để tránh cái vòi độc, nhưng một nụ cười nham hiểm xuất hiện trên khuôn mặt của Vua Kiến, khi nó nhận ra mình đã thành công. Một vết xước cực nhỏ xuất hiện trên má con người đó. Nhưng thế là đủ.

‘Xong đời ngươi rồi!!’
“Độc tê liệt tê liệt” là một kỹ năng được Vua Kiến hấp thụ khi vô tình ăn phải ốc nón – một trong những sinh vật độc nhất trên trái đất. Vua kiến ​​đã lấy chất độc thần kinh nguy hiểm nhất thế giới và làm phong phú nó với dòng mana cô đặc chảy trong cơ thể.
Kêt quả là một thứ gì đó thuộc đẳng cấp hoàn toàn mới. Cho đến nay, đó là thứ độc dược tàn khốc nhất mà nó có được từ kỹ năng “Kẻ Ăn Thịt”.
‘Giờ thì ngươi sẽ biết tay ta, con người nhỏ bé’.
Một vết xước nhỏ nhất cũng đủ để nghiền nát toàn bộ hệ thống thần kinh trong vài giây, khiến bất cứ con mồi nào cũng trở nên tê liệt và bất động. Việc còn lại là tiêu diệt kẻ thù đã bất lực.Vua kiến, tràn đầy niềm vui sướng, đã dành chút thời gian để thưởng thức niềm vui chiến thắng.

‘…’
Một ánh mắt khó hiểu xuất hiện trên khuôn mặt của kẻ thù. Đúng vậy, chất độc sẽ len lẻo khắp mọi dây thần kinh và sợi cơ trong cơ thể kẻ thù. Đã đến lúc chấm dứt sự tồn tại đáng thương của con người này.

‘Đó chính là sức mạnh của đô Đức Vua!’
Vua kiến, với nụ cười ghê tởm nở trên khuôn mặt méo mó, bước về phía trước và đấm thẳng vào mặt kẻ thù.
“Chết đi, con người…”
*THỤP *
Bàn tay con người đã di chuyển và chặn được đòn tấn công.
‘…?! Làm sao hắn vẫn chuyển động được?’
* CHÁT *
Bị ru ngủ bởi niềm tin chiến thắng, Vua Kiến đã hoàn toàn sơ hở. Con người nhanh chóng chớp thời cơ và tung ra một cú đấm khủng khiếp vào bên trái của Vua Kiến, khiến nó văng vào tường tạo thành một đống đổ nát.
KREEEEEEEE!
Lần đầu tiên, một tiếng thét đau đớn phát ra từ miệng của Vua Kiến.
—–
Một tiếng chuông vang lên trong đầu Jinwoo. Anh nhận ra thông điệp hệ thống đã xuất hiện với một giọng nói quen thuộc.

[Phát hiện hiệu ứng bât lợi
Đã hoàn thành việc giải độc]

‘Cái vòi có độc? Có lẽ vì thế nên nó đã tỏ ra vô cùng hạnh phúc. Thật đáng tiếc, nhưng mánh của mày vô dụng rồi’.
Anh cảm thấy xót xa cho Vua Kiến.
Đó là một cảm giác kỳ lạ.
Đó là sự cảm thông mà Jinwoo đang dành cho sinh vật trước mặt.
Anh bất đầu ý thức được suy nghĩ và cảm xúc của những con quái vật này từ bao giờ?

‘Có phải từ khi mình gặp Tusk?’

Hồi đó, Jinwoo nghĩ rằng anh ta hiểu cảm xúc của những con High Orc bằng cách diễn giải biểu cảm của chúng. Thế nhưng, tình huống hiện tại rất khác. Vua kiến ​​không có biểu hiện nào ngoại trừ việc thỉnh thoảng co giật các cơ mặt.
‘Vậy … đây có phải cũng là hiệu ứng của chỉ số Giác quan không?’

Tất cả các chỉ số của anh ta đã được nâng cấp vượt xa chỉ số gốc. Nhất là chỉ số Giác quan, nó đã tăng rất nhiều lần so với lúc hành trình của anh ấy bắt đầu. Có vẻ như chỉ số này đã đã mở khóa một số khả năng mà trước đây anh ta không biết.

Tuy nhiên…

‘Đây không phải là lúc để suy nghĩ về điều đó. Ưu tiên ngay bây giờ là đánh bại con kiến chết tiệt này và rời khỏi đây’.

Jinwoo chạy về phía Vua Kiến, khi con ma thú đang lồm cồm bò dậy.

—–

‘…!’

Một cảm giác sợ hãi xâm chiếm tâm trí Vua Kiến, sau khi lớp vỏ của nó nứt vỡ khắp nơi bỏi những cuộc tấn công dồn dập của Jinwoo.
—–

‘Chỉ một chút nữa thôi!’

Jinwoo thu hẹp khoảng cách bằng một cú nhảy. Bay vút lên không trung, anh ta duỗi chân và biến cơ thể mình thành một viên đạn ngoại cỡ.
*VỤT *

Nhưng Vua Kiến đã biến mất. Tại nơi Jinwoo đáp xuống, một cái hố to như miệng núi lửa khổng lồ hiện ra. Đất đá bắn ra khỏi miệng hố đã bị đập nát vụn, tạo thành một đám bụi bẩn dày đặc treo lơ lửng trong không khí.

“Nó đâu rồi?”

“Nó đi mất rồi sao?”
Trong khi các thợ săn tìm kiếm Nhà vua, Jinwoo bình tĩnh ngẩng đầu lên. Vua kiến ​​đang dùng đôi cánh của mình để lặng lẽ bay lơ lửng trên đầu anh.

‘Tiện quá nhỉ’

Jinwoo cười toe toét. Khả năng nhận thức cảm xúc của chỉ số Giác quan giúp Jinwoo dễ dàng hơn nhiều khi theo dõi các chuyển động của đối thủ.
Trạng thái cảm xúc của Vua Kiến, trước đây chỉ lộn xộn giữa sự sỉ nhục và sợ hãi, bất ngở hóa niềm vui.
Jinwoo nheo mắt.

‘Chuyện gì vừa xảy ra vậy?’

—–

Như Jinwoo dự đoán, Vua Kiến sắp sửa thay đổi chiến thuật của mình một lần nữa. Khi Vua Kiến bay khỏi phạm vi tấm công thông thường, nó im lặng nhìn kẻ thù rắc rối của mình.

‘Nếu lợi thế của kẻ đó là sức mạnh, mình không việc gì phải so bì với hắn’.

Vua Kiến tự hào rằng tốc độ là vũ khí nguy hiểm nhất của nó.
Goto đã ngạo mạn tuyên bố anh ta là vua, nhưng anh ta đã không thể phản ứng với cuộc tấn công của Vua Kiến, và phải trả giá bằng cái đầu bị cắt đứt. Vào thời điểm đó, đòn tấn công của Vua kiến giống như một màn phô trương lực lượng để áp đảo khí thế của những Thợ săn khác.
Nói một cách dễ hiểu, lúc đó Vua Kiến chỉ muốn thể hiện bản thân. Nhưng giờ đây, nó ​​quyết định từ bỏ cái tôi của mình và tập trung ý chí vào việc giết chết con người kia.
*THỤP *

Cơ thể khổng lồ của nó co lại, trở về hình dạng ban đầu. Cùng lúc đó, móng vuốt của nó bắt đầu mở rộng, trở nên mỏng và sắc bén như dao.

—–

‘Móng vuốt à…’

Jinwoo cẩn thận quan sát quá trình biến đổi; và nhận ra rằng kiểu tấn công của Vua Kiến sẽ khác hẳn bây giờ.

* TING *

Jinwoo sẵn sàng triệu tập dao găm của mình.

Trái ngược với những cuộc đụng độ ầm ĩ ban nãy, một sự im lặng căng thẳng hiện đầy khắp hang động. Mỗi khoảnh khắc dường như kéo dài tới vĩnh hằng.
Thế rồi, nó tan vỡ ngay lập tức.

Vua Kiến lao về phía Jinwoo như một ánh chớp. So với lúc này, tốc độ trước kia chỉ như rùa bò.

“Vậy đó là chiến thuật mới của nó?’
Jinwoo tập trung nhận thức của mình vào Vua Kiến.
Trong thoáng chốc, thời gian như trôi chậm lại trong mắt Jinwoo. Anh nhìn thấu mọi chuyển động của kẻ thù, rõ ràng và hoàn hảo.
Jinwoo tập trung các giác quan của mình vào Vua Kiến. Mọi thứ khác biến mất và thời gian chậm lại khi anh dồn toàn lực vào năm giác quan.

Những móng vuốt đâm thẳng xuống, tưởng như có thể cắt đứt đầu Jinwoo trong chớp mắt. Thế nhưng, nhìn từ đôi mắt của Jinwoo, những chuyển động của Vua Kiến trở nên chậm chạp và mọi chiến lược của nó đều bị phơi bày trần trụi.

Rốt cuộc, tốc độ là đấu trường mà Jinwoo tự tin nhất. Sử dụng mũi dao găm, Jinwoo nhẹ nhàng gạt những móng vuốt của Vua Kiến đang giáng xuống đầu mình.

* KANG *

Đó là một sự trùng hợp tàn khốc đối với Vua Kiến, bởi nó cũng nghĩ rằng tốc độ là điểm mạnh nhất của mình.

* KANG *

Móng vuốt của Ant King và dao găm của Jinwoo lại đụng độ nhau.

* KANG *

* KANGANGANG *

* TING *

* KANGANG *
* TING *
* TING *
* KANGANGANG *

Nhịp độ tấn công ngày càng leo thang, hai bên tung chiêu với chiến ý quyết liệt.

—–

Vua kiến ​​sững sờ. Giữa lúc tung chiêu, nó không thể bình tĩnh nổi.

Đối thủ của Vua Kiến đang đuổi kịp tốc độ của nó. Thậm chí theo thời gian, chuyển động của kẻ đó còn ngày càng nhanh hơn.

‘Tại sao… Tại sao có thể như vậy?’

Vua Kiến cảm thấy đau đớn và ô nhục khi nó dần dần bị đẩy lùi. Thậm chí mỗi lần lui bước, nó lại phải nhận một vết thương mới trên lớp vỏ mà nó luôn tự hào.

Đôi mắt của Jinwoo rạng rỡ trong sự tự tin.

‘Bắt thóp ngươi rồi nhé’.
Jinwoo cảm nhận được sự đau khổ của Vua Kiến rất rõ ràng. Một tồn tại vừa chơi đùa với cả nhóm Thợ săn hạng S như thể đối phó với lũ trẻ mới biết đi, giờ đang run rẩy khi đối mặt với tốc độ của Jinwoo. Cuộc chiến này cho Jinwoo thấy anh đã mạnh lên đến mức nào.

‘Những tháng ngày đau khổ của mình không vô ích…’
Trái tim anh tràn ngập sự hồi hộp và phấn khích trước chiến thắng sắp tới.
Đã đến lúc dứt điểm.
Ngay lúc Vua Kiến lảo đảo lùi lại, Jinwoo lao về phía trước hai bước, dễ dàng thu hẹp khoảng cách giữa họ.

[Kỹ năng: Cú đâm chí mạng]
Phập
Con dao găm của Jinwoo đâm lún cán vào thân thể của Vua Kiến. Kỹ năng này gây thêm sát thương khi tấn công vào khu vực trọng yếu của kẻ địch. Lúc này, mỗi khúc trên lớp vỏ của Vua Kiến đều đang nứt nẻ. Cơ thể nó đang đứng bên bờ vực sụp đổ.
Phập
Phập
Phập
Phập
Phập
Phập
Phập
Phập
Phập
Phập
Phập
Phập

Một loạt các cú đâm liên tiếp.

KIEEEEHK!

[Đã học được Dạng cuối cùng của Kỹ năng “Cú đâm chí mạng” – “Đâm liên hoàn”]

Đâm liên hoàn?
Hào hứng khi nhận được kỹ năng mới, Jinwoo đã không lãng phí chút thời gian nào. Cậu vội vã dùng thử.
Những nhát dao găm bắt đầu xé toạch mọi khớp nối trên lớp vỏ đã nát vụn của Vua Kiến. Với độ chính xác kinh hoàng và tốc độ nhanh đến chói mắt, những con dao găm xuyên thẳng vào những điểm yếu của Vua Kiến.
PhậpPhậpPhậpPhậpPhậpPhậpPhậpPhập

KIEEEEEEEEEEEEEHK!

Vua Kiến ​​thét lên đau đớn, định bay vụt lên..

Thấy vậy, Jinwoo lưa con dao găm và cắt đứt một trong những cánh tay của Vua Kiến.
*Xoẹt*

Cánh tay đen dài rơi bộp xuống đất.

‘…’

Vua kiến ​​lảo đảo ngã về phía sau. Trong khoảnh khắc đó, nó đã từ bỏ cả niềm kiêu hãnh và khát vọng báo thù của mình. Nó quay người lại và bay lên không trung một lần nữa. Lúc này, sống sót là quan trọng nhất. Tuy nhiên, Jinwoo không cho phép kẻ thù của mình trốn thoát. Anh dồn sức mạnh vào chân và nhảy lên không trung để truy đuổi.

—–

Cảm nhận được thứ gì đó đang lao đến từ phía sau, vua kiến ​quay đầu ​nhìn lại.

‘Con người … đang bay theo mình?’

Jinwoo đang tự đẩy mình lên không trung bằng kỹ năng “Bàn tay của kẻ Thống trị”, nhanh chóng bắt kịp Vua Kiến và khéo léo cắt một cánh của nó.

KIEEEK!

Vua Kiến què quặt rơi xuống mặt đất. Nhưng tâm trí nó vẫn đang suy nghĩ điên cuồng để tìm lối thoát khỏi trận chiến kinh khủng này.

‘Mình phải … Mình phải đi trước kẻ thù một bước’.

Sức mạnh. Tốc độ. Độc. Không thứ gì có hiệu quả khi đối đầu với kẻ kia.

‘Mình không có thứ gì lợi thế hơn hắn sao???’
Trong giây phút tuyệt vọng, Vua kiến ​​đã vật lộn động não để tìm câu trả lời. Cuối cùng nó đã tìm thấy một thứ:

Số lượng.

Kẻ thù chỉ là một con người, trong khi Vua Kiến đang nắm giữ một đội quân trung thành gồm hàng ngàn binh lính. Đa số vẫn đứng trước phòng của Nữ hoàng và sẵn sàng chờ lệnh.
* CHOONK *

Vua kiến ​​đâm sầm xuống sàn hangi và ngã nhào xuống. Với những động tác cứng ngắc, điên cuồng, nó gượng đứng dây và dùng cánh tay còn lại chỉ móng vuốt sắc bén vào Jinwoo.

KREEEEEEEEEEEEEEEEEEE-

Đáp lại hiệu lệnh của Vua Kiến, những con kiến đen tuyền bắt đầu đổ về chỗ Jinwoo vừa đáp xuống. Như thể thủy triều đang ào lên, chực nhấn chìm người thợ săn.

‘Để xem ngươi ứng phó thế nào, con người khốn kiếp?’

KIEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEE-

Nhà vua gầm lên trong nỗ lực khôi phục niềm tự hào của bản thân, và thúc đẩy sĩ khí của đàn kiến lính. Đến khi hết hơi, nó đứng đó, thở dốc và trừng mắt nhìn vẻ thù.
“…”

“Ra đi nào, Bóng”.
Với những từ ngắn ngủi, kẻ thù cũng gọi ra “thủy triều” của riêng mình.

—–

Jinwoo vẫy gọi đội quân bóng tối của mình trồi lên từ khắp ngõ ngách trong hang. Kỹ năng “Lãnh thổ của Hoàng đế” vẫn còn hiệu lực.

Sau khi trỗi dậy, toàn bộ đội quân bóng tối lao tới tấn công đàn kiến một cách tàn bạo.

* KLNK KLNK KLNK KLNK KLNK KLNK KLNK KLNK *

Những tiếng va chạm vang vọng khắp các bức tường trong hang. Không mất nhiều thời gian, đội quân kiến ​​bắt đầu sụp đổ. Jinwoo, cuối cùng đã triệu tập Tusk để dứt điểm cuộc chơi.

“… Ra đi”.

Tusk trồi lên bên cạnh Jinwoo, cách trận chiến đang diễn ra xung quanh họ một khoảng cách ngắn. Con High Orc gãi đầu khi nó nhìn xung quanh với vẻ tò mò nhẹ. Jinwoo lấy viên đá cẩm thạch từ trong kho đồ và đưa nó cho Tusk. Nhưng trước khi buông tay, anh ta đã đưa ra lời cảnh báo nghiêm khắc.

“Chỉ tấn công những con kiến. Nếu ngọn lửa của ngươi làm cháy một sợi lông trên người bất kỳ thợ săn nào, thì đừng hy vọng sẽ được triệu tập lần nữa”.

Pháp sư High Con Orc im lặng gật đầu xác nhận. Rất nhanh, Tusk hóa thành khổng lồ và phun ra một dòng lửa khủng khiếp vào lũ kiến.
PHỤT TTTTTTTTTTTTTTTTTTT

Dù đã chứng kiến hàng chục lần, Jinwoo không thể không phấn khích trước cảnh tượng hào nhoáng trước mắt. Địa ngục lửa rực sáng cả hang động khổng lồ.
‘Ngọn lửa đó ngày càng dữ dội hơn… Có phải vì Tusk đã lên cấp?’

Đó là một cảnh tượng quen thuộc đối với Jinwoo, nhưng đối với những người thợ săn xung quanh anh ta, những gì đang diễn ra khiến cảm xúc họ hỗn loạn.
Họ đã vô cùng kinh ngạc khi chứng kiến ​​cuộc đối đầu diễn ra giữa Jinwoo và Vua Kiến. Giờ đây, họ lại cùng nhau rên rỉ vì sự xuất hiện bất ngờ của Pháp sư High Orc khổng lồ.

Một trong số họ, cuối cùng cũng há được miệng và lắp bắp.

“Đừng nói là… thứ đó cũng là một ma thú triệu hồi của anh ta sao?”

Lim Tae-gyu co rúm lại khi anh ta chỉ tay vào Tusk. Những thợ săn khác chỉ có thể trố mắt và nhìn chằm chằm, nhưng tất cả họ đều nghĩ giống nhau.

‘Cái thứ đó cũng là một ma thú triệu hồi ư??’

Không giống như những triệu hồi khác của Jinwoo, Tusk tỏa ra khí thế khác hẳn. Dù nó răm rắp nghe theo lời cậu, nhưng dưới ánh mắt của các Thợ săn, Tusk không khác gì một con quỷ khát máu.

Dù sao đi nữa, những con kiến cũng đang bị đốt thành tro trong ngọn lửa gầm rú.

—–

Vua kiến ​​nhận ra mình đang run rẩy.

‘Đây là những binh lính của kẻ đó?’
Hàng trăm chiến binh của Vua Kiến đã bị bốc hơi trong chưa đầy một phút. Đó không phải lời nói quá, mà là sự thật phũ phàng. Những con kiến bị nhấn chìm trong ngọn lửa lập tực hóa thành một đám mây tro tàn.
Lần đầu tiên, vua kiến ​​phải đối mặt với nỗi kinh hoàng thực sự. Đó là một sức mạnh mãnh liệt và áp đảo.
Vua Kiến nhận ra rằng nãy giờ nó đang cố gắng chống lại một bức tường sừng sững. Trong bất kỳ điểm nào, Vua Kiến cũng không thể vượt qua kẻ thù của mình. Nó đã bị đánh bại hoàn toàn.

‘Nhưng tại sao…? Mình được sinh ra để giết những kẻ mạnh mà?!’
Đó là mục đích sống duy nhất của nó. Vô số chu kỳ tăng trưởng và tiến hóa đã diễn ra cho mục đích đó. Kẻ tự xưng là vua của con người cũng đã bị hấp thụ để trở thành nguồn lực cho mục đích đó.

‘Nhưng mình vẫn không đủ sức đối đầu với hắn’
Vua kiến ​​rùng mình và xoay người bỏ chạy.

‘Thật xa! Mình phải chạy thật xa con người đó!’

Báo thù, Nữ hoàng hay Vương quốc kiến. Tất cả đều đã lu mờ sau trận chiến vừa diễn ra. Mục tiêu duy nhất là sống sót.
Sử dụng kỹ năng chữa trị vừa cướp đoạt được, Vua Kiến ​​cố gắng hồi phục cho cái cánh đã gãy. Vua Kiến chưa bao giờ nghĩ rằng nó sẽ cần một kỹ năng như vậy.

‘Chỉ cần thêm một chút nữa…’

Nhưng sau đó…

*XOẸT *

Ngay lập tức, Vua Kiến quỵ ngã xuống sàn hang, bởi một sức mạnh áp đảo. Nó cố gắng dồn sức để đứng dậy, đến nỗi hai mắt như lồi ra. Nhưng vô ích.
Ki-kiee-eee-
Phập
Phập
Phập

Chất nhớt màu xanh lục bắn ra tung tóe khi vua kiến bị ấn xuống đất. Với kỹ năng “Bàn tay của kẻ Thống trị”, Jinwoo đang đè Vua Kiến xuống sàn hang như bắt một con ruồi.

‘Đùng hòng chạy thoát’
Đó là một con ma thú mạnh mẽ. Bằng mọi giá, Jinwoo muốn biến nó thành một Chiến binh bóng tối. Và bước đầu tiên để làm điều đó là giết nó. Vua kiến, với cái đầu đang bị vùi xuống đất, giương đôi mắt nhìn Jinwoo.
“… Ki-kie!”

Với tất cả sức lực còn sót lại, Vua Kiến dùng cả bốn chân để bò dậy và tìm cách chạy khỏi Jinwoo. Niềm kiêu hãnh của nó đã khô héo từ lâu. Bây giờ nó chỉ muốn được sống.

Với đôi dao găm trong tay, Jin Woo bước đến bên vị vua sa cơ và sử dụng “Cú đâm chí mạng”.
Phập
Phập
Phập

Khi hàng chục nhát dao đâm xuống lưng Vua Kiến, một thông báo hệ thống xuất hiện.

*ring*

[Bạn đã tiêu diệt kẻ thù.]
[Bạn đã lên cấp!]
[Bạn đã lên cấp!]

‘Ngon lành!’

Jinwoo nắm chặt tay vì phấn khích. Anh đã tăng cấp độ cùng một lúc và đạt tốc cấp 99. Với số kiến đang còn trên đảo, thậm chí trong hôm nay anh có thể đạt cấp 100.
Nhưng niềm vui và sự phấn khích của anh đã bị gián đoạn.

“Thợ săn Sung Jinwoo…”

Anh quay lại và thấy Baek Yoon-ho đang nhăn nhó. Jinwoo chạy tới. Những thợ săn khác, những người đã bị cuốn vào niềm vui chiến thắng, cũng quay lại chỗ Baek Yoon-ho.

Baek Yoon-ho khẽ cất tiếng
“Thợ săn Cha Hae-In …”

Anh ta nói rằng Cha Hae-in đang rất nguy kịch và ít có khả năng sống sót. Tình hình đang rất tệ hại. Khuôn mặt Jinwoo tối sầm lại khi nghe những lời của Baek Yoon-ho.

Không còn thời gian nữa.

Dù đưa Cha Hae-In lên Kaisel, họ cũng mất rất nhiều thời gian để bay đến chỗ một Trị liệu sư đủ sức chữa cho cô.

‘Phải tìm một cách khác…’

Trong khoảnh khắc đó, Jinwoo nhận ra anh phải làm gì để cứu Cha Hae-in. Jinwoo quỳ xuống bên cạnh Hae-in để đánh giá rõ hơn về tình trạng của cô. Sau đó, anh đứng dậy và nhìn người quay phim.

“Anh có thể tắt máy quay một lát không?”

Đọc Solo Leveling Full Trọn Bộ
Tác giả: Chu-Gong
Thể loại sở trường: Action, Fantasy
Nhóm Dịch: Moonsnovel
Nguồn: Sưu Tầm

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Bình Luận
Loading...