Solo leveling chương 115: Tiến vào tổ kiến

0 196

Solo leveling chương 115

Tiến vào tổ kiến

Những con kiến khổng lồ đã phát hiện ra chiếc trực thăng và bắt đầu bay lên không trung.

Boooong-
Booong-
Bảy con kiến ​​đang bay tới gần chiếc trực thăng, bỏ lại lũ không có cánh đang bò trên mặt đất.
“Tôi sẽ chăm sóc nó.”
Choi Jong-in, Pháp sư đánh tầm xa duy nhất trong đội, bước về phía cánh cửa mở và hòa mình vào bầu không khí bên ngoài.
“Kỹ năng, Hỏa Thương!”
Khi quá trình niệm phép hoàn tất, bảy ngọn lửa nhấp nhô và tạo thành những ngọn giáo đâm xuyên qua từng con kiến.

Quwagwang!

Rất khó để giết một con kiến chỉ bằng đòn tấn công đơn giản như thế. Tuy nhiên, những ngọn giáo lửa của Choi Jong-in đủ để đốt cháy đôi cánh của chúng.

KiX-
KiX-

Lũ kiến cố gắng vỗ những đôi cánh cháy xém, nhưng bất lực. Chúng lao thẳng xuống đất. Choi Jong-In nhìn chằm chằm vào con kiến ​​và nắm chặt tay trong sự hài lòng. Tuy nhiên, vẫn còn quá sớm để thưởng thức hương vị của chiến thắng. Choi Jong-In quay lại và hỏi Ma Dong-wook.

“Phía Nhật Bản thế nào rồi?”

Nhiều con kiến ​​trên mặt đất đã nhận ra đội đột kích và bắt đầu di chuyển. Đã đến lúc tập trung phối hợp.

Bzzt
Ma Dong-wook điều chỉnh bộ đàm trong tai mình. Hôm nay, anh ta chịu trách nhiệm lãnh đạo các thợ săn Hàn Quốc.
“Chúng tôi đang tiến vào vị trí…”.

Booooooooooooooooooooom
Một vụ nổ khủng khiếp ở phía xa đã ngắt lời anh ta.
Quagwang!
Bang!
Như được thông báo, nhiều tiếng nổ đồng loạt vang lên từ khắp nơi trên đảo, và cảnh quan nhanh chóng được điểm xuyết bằng những cột khói cuồn cuộn.
Cuộc chinh phục thứ tư đã chính thức được tiến hành.
Lim Tae-kyu, Chủ Hội Thần Chết, cau mày khi quan sát mặt đất từ ​​trực thăng. Hàng ngàn con kiến ùa ra khỏi đường hầm để đối phó với vụ nổ,. Chúng phân tán thành bốn nhóm và di chuyển về phía đông, tây, nam và bắc của hòn đảo.
“Thật kinh khủng!”
“Tôi nghĩ toàn bộ lũ kiến đã ra khỏi hang”

“… Có vẻ anh đoán đúng.”
Những đàn kiến ​​đều đặn rời khỏi tổ và đi xa dần, cuối cùng trở thành một dải đen phía đường chân trời. Thứ còn lại là một lỗ lớn trên mặt đất.
Đó là lối vào hang kiến. Kích thước của lối vào quá lớn, đến nỗi nó có thể dễ dàng chia thành nhiều làn như một mê cung trong lòng đất.
Kiến chúa sẽ chờ họ trong tận cùng của hang.
Phía Hàn Quốc chỉ có một mục tiêu duy nhất: Tiêu diệt nữ hoàng kiến.
“Tất cả mọi người!”
Ngay trước khi bước ra khỏi máy bay trực thăng và nhảy vào hang Ma Dong-wook hét lớn, át cả tiếng cánh quạt. Anh vẫy tay gọi tất cả các thành viên trong đội – bao gồm cả người quay phim đang do dự. Các thành viên đội đột kích tập trung xung quanh anh.
“Chúng ta đã thử mô phỏng chuyện này hàng trăm lần rồi… Thợ săn Nhật Bản đã có thể cầm cự được khoảng một giờ. Trong khoảng thời gian đó, chúng ta phải xử lý kiến chúa”.
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu họ thất bại? Không cần bàn cãi, họ chẳng có cơ hội nào để trốn thoát. Không giống như ba chiến dịch trước, lần này họ sẽ bị mắc kẹt trong tổ. Ma Dong-wook nhìn qua từng thành viên trong đội, từng người đối mặt và lần lượt gật đầu với quyết tâm sắt đá.

‘Đây là những người bạn đồng hành tốt nhất mà mình có thể yêu cầu’.

Gần như không bao giờ có cơ hội nào khác để tập hợp một đội hình như thế này, trừ khi một thảm họa như đảo Jeju lặp lại. Dù đang trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc, nhưng Ma Dong-wook cảm thấy vinh dự khi trở thành thủ lĩnh của đội đột kích này.
Sau khi mọi người dành một chút thời gian để củng cố lòng quyết tâm của họ, Ma lại phá vỡ sự im lặng một lần nữa.
“Đi nào.”
Sáu thành viên trong nhóm đột kích và một người quay phim. Tổng cộng, bảy thợ săn đã nhảy ra khỏi trực thăng.
****
“Lũ ngốc đó vào hang được bao lâu rồi??”

“Chờ tôi một phút.”
Ban đầu, trách nhiệm của Goto là liên hệ với trung tâm điều khiển. Nhưng anh ta đã “hào phóng” ủy thác trách nhiệm đó cho một thợ săn khác. Đồng nghĩa với việc thợ săn đó phải vác theo các thiết bị liên lạc cồng kềnh.
Hiện tại, Thợ săn này đang chuyển tiếp các câu trả lời.
“Chưa tới mười phút…”
“Vậy thì, mười phút nữa…”
Sẽ là lúc các Thợ săn Nhật Bản rút lui.
Goto đã khảo sát nhanh tình hình xung quanh trước khi tập hợp phần còn lại của đội mình rời khỏi đảo Jeju. Thi thể của những con kiến ​​bị tàn sát được chất đống.
Vì Nhật Bản không thực sự có ý định đánh lạc hướng lũ kiến giúp các Thợ săn Hàn Quốc, nên họ chỉ tấn công hời hợt. Tuy nhiên, Goto cảm thấy hài lòng với những gì họ đã làm. Thay vì cố gắng tiêu diệt lũ kiến, họ chỉ câu giờ để chờ hiệu lệnh rút lui. Vậy mà vẫn giết được nhiều kiến đến mức này.

‘Lũ kiến này có thể làm khó mấy tên Hàn Quốc, chứ sao đủ sức cản bước chúng ta…’
Goto nhếch mép cười với vẻ tự tin.
Anh ta vung chân đá cái xác của một con kiến và ra lệnh chuẩn bị rút lui. Đã đến lúc chuyển sang kế hoạch thực sự của các Thợ săn Nhật Bản.
Đột ngột,
“Này, Goto-san”.
“Gì thế?”

Người thợ săn phụ trách truyền thông nhíu mày vì lo lắng.
“Tôi không thể liên lạc với nhóm 3”
‘Máy móc gặp sự cố? Ngay lúc này ư?’
Những chiếc máy vượt qua nhiều lần kiểm tra, bất ngờ bị lỗi trong thời điểm quan trọng. Chuyện đó không hiếm gặp.
Nhóm thứ ba đổ bộ xuống khu vực phía nam của hòn đảo. Chỗ đó không xa điểm đổ bộ của nhóm Goto – họ đổ bộ ở phía tây và tiếp tục đi về hướng nam.
“Từ đây đến vị trí cuối cùng của nhóm 3 mất bao lâu?”

“Với tốc độ hiện tại, chúng ta có thể đến đó sau 10 phút”.
Gần hơn dự kiến.

Nếu máy móc của đội 3 bị hỏng, có thể họ sẽ không nhận được lệnh rút lui và sẽ bị mắc kẹt trên đảo, và gặp phải tổn thất nặng nề…
‘Chúng ta không thể để mất năm Thợ săn hạng S, nhất là khi Nhật Bản còn nhiều việc phải làm trong tương lại.

Đội 3 được tập hợp từ những thợ săn giỏi nhất của Nhật Bản, bởi bãi đáp của họ gần hang kiến nhất. Nếu mất họ, Nhật Bản sẽ chịu tổn thất nặng nề.

‘Hmm… Mình nghĩ là không có gì và tất cả sẽ ổn thôi. Nhưng…’
Chắc là có sai sót ở đâu đó.
Sau một hồi suy nghĩ, Goto đã đưa ra quyết định.
“Giờ chúng ta sẽ tiến về hướng đó. Hy vọng chúng ta có thể liên lạc lại với họ sớm.”

Bịch
Bịch
Khi Jinwoo dừng lại, một tiếng chuông kỹ thuật số quen thuộc vang lên.
ring~!
[Quãng đường cần hoàn thành: 10Km] (Quãng đường hiện tại: 10km)
[Bạn đã chạy xong 10Km.]

Lần đầu tiên nhận nhiệm vụ hàng ngày, Jinwoo đã thở không ra hơi.
Sau khi lặp đi lặp lại nhiệm vụ hàng ngày trong nhiều tháng nay, nó đã trở thành một phần tự nhiên trong cuộc sống của anh.
Ngay sau đó, thông báo hoàn thành được kèm theo thông báo phần thưởng.

‘Bảng Trạng thái.’

Trong số 3 điểm thưởng từ nhiệm vụ hàng ngày, Jinwoo cộng 2 điểm vào chỉ số nhanh nhẹn và điểm cuối cùng vào chỉ số sức mạnh.

[Trạng thái]
Sức mạnh: 219
Thể lực: 200
Nhanh nhẹn: 230
Trí tuệ: 250
Giác quan: 200
(Điểm còn lại: 0)
Giảm sát thương vật lý: 46%

Nhìn thấy hầu hết các chỉ số đều tròn chục, Jinwoo mỉm cười.

‘Giá như mình có thêm 1 điểm’ (Note: Để Sức mạnh thành 220, cho tròn)
Thật không may, Jinwoo không thể kiếm thêm điểm nào trong ngày hôm nay.
Tuy nhiên, anh không thể không mỉm cười khi nhìn vào các chỉ số của mình.

‘Tốt rồi’.
Sau khi nâng trí thông minh của mình lên 250, Jinwoo tập trung tăng các chỉ số khác, không để chỉ số nào bị tụt lại.

‘Mỗi chỉ số đều có giá trị riêng’.

Đó là kết luận của Jinwoo sau nhiều ngày cày cấp. Bất kỳ chỉ số nào cũng có chỗ cần thiết, và tăng vào đâu cũng không uổng phí.

‘Vì thế…’Để tránh những tình huống không lường trước, trong thời điểm hiện tại, anh quyết định giữ các chỉ số cân bằng. Jinwoo đóng cửa sổ trạng thái với khuôn mặt hài lòng và dành một chút thời gian để nhìn xung quanh.
Mặc dù đó là một khu phố yên tĩnh, nhưng hôm nay đường còn vắng hơn bình thường. Chuyện này không quá bất ngờ với anh ấy. Jinwoo lấy điện thoại ra và kiểm tra thời gian.

‘Đúng như mình nghĩ’
Cuộc tấn công liên thủ của Hàn Quốc và Nhật Bản đang diễn ra.
Người dân trên khắp quốc gia này đều dán mắt vào TV của họ.
Jinwoo quay lại và bắt đầu quay trở về.
Dù đã chạy xong, nhưng anh muốn trở về nhà nhanh hơn bình thường một chút.
****
Cuộc tấn công đang diễn ra suôn sẻ.
Đội của Ma Dong-wook đã tiến sâu vào hang kiến mà không gặp trở ngại gì. Chiến lược của Nhật Bản thực sự hiệu quả.
Bên trong tổ giống như một hầm ngục kiểu hang động.
Sự khác biệt chính là các bức tường hang không được lót bằng đá lân tinh để chiếu sáng đường đi.

‘Ực’
Dù đã có khá nhiều kinh nghiệm trong ngục tối, nhưng người quay phim vẫn hồi hộp đến khô cả cổ.
Anh ta đang đi phía sau, còn ở phía trước Choi Jong-in đã tạo ra một ngọn lửa chiếu sáng cho các Thợ săn gần đó.
Máy ảnh gắn trên đầu của người quay phim được kết hợp với đèn pha để cung cấp ánh sáng, nhưng trong cuộc chiến với bóng tối, đèn pha chỉ như một ngọn nến khi so sánh với phép thuật của người Pháp sư Hạng S.
Với chiếc đèn pha, người quay phim chỉ có thể nhìn thấy vài mét trước mặt.
“Quá yên tĩnh…”
Ma Dong Wook gật đầu đồng ý với những lời của Choi Jongin.

Hmm.
Ma Dong-Wook, người đứng đầu với tư cách là thủ lĩnh và tanker, có nhiệm vụ bảo vệ Choi Jongin.
Tập trung ánh mắt, Ma cẩn thận nhìn mọi hướng. Vẻ mặt tươi tắn hài hước thông thường của anh ta hoàn toàn biến mất.
Baek Yoon-ho cũng khác hẳn so với bình thường.
Từ khi bắt đầu tiến vào hang kiến, anh ta đã mở “Đôi mắt dã thú” để có thể nhận ra từng tia mana bất thường.
Min Byung-gu và người quay phim cũng tỏ ra không an tâm.
Chỉ có Cha Hae-in lặng lẽ bước đi với hai thanh kiếm trên tay. Khuôn mặt cô vẫn lạnh lùng như thường lệ.
‘Ở đó …’
Jong-in thốt lên với giọng lo lắng, di chuyển đến khu vực ngay phía trước.
“Huh.”
“Errr..”
Những người thợ săn quan sát xung quanh trong im lặng. Ai nấy đều sợ hãi.
Vô số trứng kiến ​​phủ kín tường và trần hang.
Trong mỗi quả trứng, một ấu trùng đầy lông vặn vẹo qua lớp vỏ mờ.
Trong bãi đẻ trứng này, không khí nồng nặc mùi kiến và nặng nề vì mana dày đặc. Các Thợ săn cảm chỉ có một cảm xúc duy nhất: Ghê tởm.
“Tôi đốt thứ này nhé?”
Jong-in nói, không thể che giấu sự hoảng loạn trong giọng nói của anh ta. Kể từ khi vào tổ, đây là lần đầu tiên Ma Dong-wook bật cười.
“Tôi muốn lắm, nhưng chúng ta không có thời gian rảnh rỗi”.
Dù tất cả trứng nở, chỉ sau một năm chúng sẽ không còn là vấn đề nữa. Việc cần nhất bây giờ là xử lý mẹ chúng. Nữ hoàng kiến.

“Có cái gì đó đang tới.”
Baek Yoon-ho cảnh báo, chỉ vào một điểm trong bóng tối phía trước.
Nhưng trước khi anh kịp nói ra, Cha Hae-in đã rút kiếm của ra khỏi vỏ..
Ma Dong-wook vác một chiếc khiên lớn bằng cơ thể anh tavà chuẩn bị cho bất cứ điều gì sắp xảy ra.

SASSASSASSASSSASSAAA
Một tiểu đội gồm khoảng mười con kiến ​​xuất hiện đồng loạt.
Vì chúng được tiến hóa từ những con kiến sinh ra trong bóng tối của hang động, đôi mắt của chúng đã bị teo đi từ lâu.

“Chúng có phải là đội quân bảo vệ kiến chúa không?”
Jong-in lắc đầu.
“Không, tôi nghĩ chúng chỉ đơn thuần là đội bảo vệ khu đẻ trứng thôi”.

“Nếu vậy, trận chiến này quá đơn giản”.

Thật vậy, nếu đây không phải là vệ sĩ của kiến chúa, mà chỉ là những con quái vật thông thường thì chúng không thể chống lại đòn tấn công của các Thợ săn hạng S.
Ma Dong-wook, hiểu rằng mình không có nhiều thời gian, nên đã tấn công trước.
“Xông lên!”
Các thợ săn theo sau anh ta.
Những ngọn lửa phun ra từ đầu ngón tay của Jong-in, và hàng loạt mũi tên của Lim Tae-gyu xé toạc không khí.
Cuộc giao tranh kết thúc ngay lập tức, đúng như Ma Dong-wook đã đoán.
KAIYAH!
Đầu của con kiến ​​cuối cùng rơi xuống đất, nhưng hàm của nó vẫn co giật trong cơn thịnh nộ.
Cha Hae-in gạt dòng máu màu xanh lục nhạt khỏi thanh kiếm của mình.
Ma Dong-wook nói như thể để xác nhận những gì mọi người đang nghĩ.
“Thực tế là… Nếu đây là nơi sinh sản…”
Jong-in kết thúc câu nói
“… Có nghĩa là phòng của Nữ hoàng ở gần đây”

Trong khi các Thợ săn kiểm tra lại trang bị của mình, người quay phim đang lúi húi quay cảnh khu vực sinh sản, đột nhiên hét lên.

“Ôi Mẹ kiếp”
Sáu thợ săn đều hướng ánh mắt khó chịu về phía anh ta.
“Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi.”
Anh cúi đầu xin lỗi, quên mất cả những người đang xem chương trình phát sóng qua camera trên đầu. Baek Yoon-ho bước tới người quay phim, thận trọng, nhưng tò mò.
“Có gì ở đó?”
“Ồ không có gì…”
Người quay phim gượng cười, nỗ lực che giấu sự bối rối của mình và chỉ vào một góc.
”Có một đống trứng khổng lồ ở đó, và một trong số chúng to hơn rất nhiều so với những cái khác”.

‘…’
Đôi đồng tử của Baek Yoon-ho giãn ra. Anh tập trung ánh mắt vào nơi người quay phim đang chỉ.
Đó là sự thật.
Trong khi phần lớn những quả trứng có kích thước gần bằng một bánh xe đạp, thì quả trứng mà anh ta nhắc đến có kích thước tương đương một con người …
‘Không.’
Với hình dạng hình bầu dục thon dài của nó, trông như thể một con kiến-đột-biến trưởng thành có thể nhảy ra bất cứ lúc nào.

‘Đây thực sự là một quả trứng kiến? Cái quái gì sẽ ra khỏi đó?’
Min Byung-gu, người vừa tiếp cận quả trứng quái dị, cũng bị sốc tương tự.
Baek Yoon-ho, vốn đang căng thăng, đột nhiên thay đổi biểu cảm và vỗ vào lưng Min Byung-gu với nụ cười rạng rỡ.

“Chúng ta chỉ cần giết Nữ hoàng. Không cần phải quan tâm đến tất cả những thứ khác”.
“…Phải ha.”
Min Byung-gu quay đầu lại và đi về chỗ những thợ săn khác.
Baek theo sau. Tuy nhiên, anh quay lại một lần nữa để nhìn quả trứng lần cuối.

‘Thật vô lý…’.
****

’Thật vô lý…’
Goto không thể tin vào mắt mình.

Ack!
Ugh …!
Những thợ săn khác im lặng hoặc nuốt nước bọt.
Goto nhìn xung quanh và cau mày.
Các thành viên của đội 3 được tìm thấy, ngay tại nơi họ mất liên lạc.
Tất cả các xác chết đều không có đầu.
Các Thợ săn khác bị sốc khi nhìn thấy năm người bạn đồng hành của họ nằm chết trên mặt đất.

‘…’
Goto xoa xoa thái dương khi anh đến gần để kiểm tra xác chết của thợ săn.
Họ không bị chém bởi bất kỳ lưỡi kiếm nào.
Đầu của các Thợ săn đều bị xé toạc.
Một cú cắn phải mạnh đến cỡ nào mới có thể xé toan cổ các Thợ săn đến mức này?
Trong khi Goto vẫn còn quay cuồng với những suy đoán về những gì anh ta đang nhìn thấy, một Thợ săn đã đến gần anh ta và giận dữ.
“Những con kiến ​​chết tiệt đó…”
Goto lắc đầu.
“Không phải là những-con-kiến. Không phải những con chúng ta đã đối mặt”.

“Gì cơ?”
“Bất kể là thứ gì, một mình nó đã làm chuyện này”
“Sao có thể…”

Goto nuốt nước bọt. Cho dù anh ta cố gắng tìm kiếm, nhưng không có dấu hiệu nào cho thấy một cuộc chiến đã diễn ra.
Nếu những con kiến dùng số lượng đông đảo để áp chế các thợ săn, xung quanh sẽ có nhiều xác chết và những dấu hiệu nhận khác.
Thế nhưng, chỉ có những vết thương trên xác chết của các Thợ săn. Đánh giá từ vị trí mà họ ngã xuống, dường như họ đã bị đánh bại bởi một kẻ thù duy nhất.
‘Thứ gì có thể làm điều đó với những thợ săn ưu tú nhất ở Nhật Bản …?’
Thứ duy nhất có khả năng làm điều đó, có lẽ là trùm của hầm ngục cấp S.

Goto lấy bộ thu phát từ Thợ săn bên cạnh và cố gắng nói bằng giọng bình thường nhất có thể.
<Nói đi.>
<Nữ hoàng đâu? Có phải nó đã rời khỏi tổ?>
<Tôi sẽ kiểm tra.>
Nhân viên ở đầu bên kia đã kiểm tra nguồn cấp dữ liệu từ một camera phát hiện năng lượng ma thuật, được gắn trên một vệ tinh bay quanh Trái đất.
Đó là công nghệ mà chỉ có Hoa Kỳ, Nhật Bản và Trung Quốc nắm bắt được.
Nhưng Trung Quốc đã truy cập dữ liệu thông qua một bản hack công nghệ của Mỹ, do đó, các tính năng tiên tiến nhất vẫn thuộc về Hoa Kỳ và Nhật Bản.

Nhờ công nghệ tiên tiến này, Nhật Bản có thể quan sát dược vị trí của Nữ hoàng, ngay trong thời gian thực.
<Không. Nữ hoàng đã ở trong phòng của nó suốt thời gian qua. Ah, các thợ săn Hàn Quốc đang xâm nhập vào đó.>
“Gì cơ?”
Goto bất ngờ đứng dậy.
Anh cảm thấy trái tim loạn nhịp.

Đó không phải là Nữ hoàng?
Hơi thở của Goto trở nên dồn dập và hỗn loạn, trong khi trái tim của anh ta đập thình thịch.
Tình hình đã trở nên tồi tệ. Vô cùng tồi tệ.
Những lời nói tràn ra khỏi miệng anh ta, gần như tuyệt vọng.
<Chúng ta phải ra lệnh rút … Nói với tất cả các thợ săn Nhật Bản rời đảo ngay lập tức. “>
<Đã hiểu.>

Đọc Solo Leveling Full Trọn Bộ
Tác giả: Chu-Gong
Thể loại sở trường: Action, Fantasy
Nhóm Dịch: Moonsnovel
Nguồn: Sưu Tầm

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Bình Luận
Loading...