Hồ sơ – Tiểu sử – Truyện ngắn: IRELIA – VŨ KIẾM SƯ

0 18
Ionia đã sản sinh ra nhiều anh hùng trong thời bị Noxus chiếm đóng, nhưng không ai lạ lùng hơn Irelia xứ Navori. Luyện rèn cùng những vũ điệu cổ xưa, cô áp dụng chúng vào chiến đấu, đem những động tác uyển chuyển điều khiển hàng loạt thanh kiếm sắc nhọn. Sau khi chứng tỏ bản thân, cô được giao trọng trách lãnh đạo kháng chiến, và đến tận bây giờ vẫn dốc lòng dốc sức bảo vệ quê hương.

“Có lúc tôi chỉ nhảy vì bản thân. Giờ, tôi nhảy vì Vùng Đất Đầu Tiên.”~ Irelia
  • Tên Tướng: Irelia
  • Chủng tộc: Nhân loại
  • Vai Trò: Đấu Sĩ
  • Vùng Đất: Ionia

Hồ sơ - Tiểu sử - Truyện ngắn: IRELIA - VŨ KIẾM SƯ - ho so tieu su cau chuyen cua IRELIA -

Tiểu Sử IRELIA – VŨ KIẾM SƯ

Từ khi còn nhỏ, Xan Irelia đã thích thú trước sự thanh nhã và vẻ đẹp từ chuyển động của con người. Dưới sự hướng dẫn của bà, cô học điệu múa lụa truyền thống trong tỉnh—dù khá ngờ vực về mối quan hệ thần bí của chúng với Tinh Linh Ionia, nhưng cô thực sự yêu chúng. Trên đường tìm kiếm cách làm chủ môn nghệ thuật này, cô rời nhà đến thụ giáo những nghệ nhân đáng kính nhất ở Thiên Phận Navori.

Người dân Irelia sống hòa bình với láng giềng, nhưng tin đồn về quân xâm lược ngoại bang đã khiến nhiều người ở Thiên Phận lo lắng. Irelia trở về làng và thấy nó đã bị chiếm đóng, những binh sĩ Noxus đội mũ thép cầm giáo xua dân chúng qua những con đường. Đô đốc Duqal đã chiếm Xan làm nơi đóng quân.

Cha Irelia, Lito, cùng các anh trai đã kháng cự; giờ cả nhà cô nằm dưới những ngôi mộ không tên rải rác khắp khu vườn.

Trong cơn buồn thương, cô gái trẻ thấy người của Duqal đang khuân những món đồ giá trị khỏi ngôi nhà. Giữa đám chiến lợi phẩm là một huy hiệu kim loại lớn, biểu tượng của gia tộc Xan. Irelia chạy thẳng tới, giằng nó khỏi tay quân Noxus. Tên đô đốc hất cô ngã xuống đất, và lệnh cho đám chiến binh lấy búa đập nát huy hiệu, trước khi đào một ngôi mộ mới cho kẻ cứng đầu này.

Irelia nhìn vào mảnh vụn của huy hiệu gia tộc Xan nằm trên mặt đất. Từ sâu trong tâm hồn, cô thấy một nhịp điệu lạ kỳ bắt đầu trỗi dậy. Những mảnh kim loại xoắn vặn, cứ như đang tự di chuyển, và niềm vui thuần khiết của những điệu nhảy lại tràn ngập tâm trí Irelia…

Quét tay một cái, những mảnh vỡ bay vèo vèo, cắt qua người hai tên Noxus. Nhân lúc Duqal và thủ hạ đang choáng váng, Irelia chụp lấy tấm huy hiệu đã vỡ và chạy khỏi làng.

Trong khu rừng tĩnh lặng cách đó rất xa, Irelia than khóc cho gia đình, và nhớ lại những gì bà đã dạy. Cô nhận ra những gì mình học được không chỉ là những điệu nhảy bình thường—chúng biểu hiện cho thứ gì đó to lớn hơn rất nhiều.

Cuộc xâm lăng của Noxus sớm trở thành bài thử cho nền hòa bình mong manh ở Vùng Đất Đầu Tiên. Nghe đồn cả giáo chủ Karma cũng bị buộc phải đánh trả, dù các môn đồ của cô giờ đã rút khỏi Đền Vĩnh Hằng và không gây thêm bạo lực nào nữa. Khắp Navori, những con người bất mãn tập hợp lại. Một đội quân kháng chiến hình thành, và sẽ không ngừng nghỉ cho đến khi Ionia được giải phóng. Irelia gia nhập hàng ngũ đó, biểu diễn những vũ điệu tươi vui của mình trong những khu trại giữa rừng, để bảo tồn nền văn hóa đang mất dần.

Cô mới suýt soát mười bốn tuổi khi trở lại Thiên Phận. Quân kháng chiến tham gia cùng đội dân binh đã thề bảo vệ các tu viện và các khu vườn thiêng hoang dã.

Nhưng quân Noxus biết quá rõ nơi này đại diện cho điều gì. Tên tướng quân xảo quyệt Jericho Swain đã chiếm Thiên Phận và bắt quân phòng thủ làm con tin, hy vọng lùa đội tiếp viện vào bẫy.

Chính lúc đó, định mệnh của Irelia trỗi dậy. Thoát khỏi mọi trói buộc, cô giải phóng hoàn toàn tiềm năng của điệu kiếm vũ. Một tá cựu binh của Swain ngã xuống, khiến hàng ngũ rối loạn trong lúc những người đang bị cầm tù tham chiến cùng cô, trước khi cô hạ gục chính tên tướng quân—cảnh cô gái giơ cao cánh tay bị chặt đứt của hắn chính là bước ngoặt của cuộc chiến.

Chiến thắng này, Đại Chiến Vệ Quốc ở Navori, khiến Xan Irelia được mọi người Ionia biết tên, và mong cô lên làm lãnh đạo. Cô miễn cưỡng chỉ huy quân kháng chiến gần ba năm trước khi khải hoàn ở Vịnh Dalu. Ở đó, cô đã dồn Đô đốc Duqal vào chân tường, và báo thù cho những người thân đã khuất.

Dù chiến tranh kết thúc đã lâu, nhưng Ionia vĩnh viễn bị nó thay đổi. Vùng Đất Đầu Tiên giờ bị chia cắt, với nhiều phe phái thù nghịch đấu đá lẫn nhau khốc liệt không khác gì với quân Noxus. Nhiều người tiếp tục trông đợi ở Irelia nhưng, trong khi người khác mong mỏi quyền lực, Irelia lại thấy không thoải mái với nó.

Sâu trong trái tim, cô vẫn chỉ muốn nhảy múa một mình.

Truyện ngắn IRELIA: Ô DANH

TÁC GIẢ: JOHN O’BRYAN

“Tôi đã tin vào cô, Vũ Kiếm Sư!” gã nghẹn ngào, máu rỉ ra từ miệng. “Cô đã chỉ lối cho chúng tôi…”

Irelia đứng lặng. Cô nhìn kẻ cuồng tín của Hội Huynh Đệ quỳ giữa vũng bùn. Những mảnh kiếm của cô đã xuyên qua gã cả trăm lần.

“Chúng ta lẽ ra rất mạnh… Khi thống nhất lại thành một thể…”

“Đó không phải con đường của Đại Tinh Linh,” cô đáp. “Nếu nghĩ vậy thì ngươi nhầm rồi.”

Gã đã tới làng, chờ đợi thời cơ tốt nhất để ra tay. Nhưng gã thật vụng về. Cô chẳng tốn chút sức nào.

Gã rất quyết tâm giết cô. Tệ nhất là gã không phải người đầu tiên. Những mảnh kiếm của Irelia lơ lửng quanh vai cô, di chuyển theo mỗi lần cô cử động bàn tay. Phẩy nhẹ một cái, mọi chuyện sẽ kết thúc.

Gã khạc máu xuống mặt đất, mắt cháy lên lửa hận thù. “Nếu cô không lãnh đạo Navori, Hội Huynh Đệ sẽ làm.”

Gã yếu ớt vung dao về phía cô. Kẻ này không chịu bị bắt sống đâu.

“Tôi đã tin vào cô,” gã lặp lại. “Tất cả chúng tôi.”

Cô thở dài. “Ta chưa từng bắt ngươi phải tin. Ta xin lỗi.”

Cô khoát tay, những mảnh kiếm lượn thành một vòng cung chết chóc. Chúng cắt gọn ghẽ qua người gã, coi như một chút từ tâm.

Chỉ bằng một bước xoay mình thanh nhã, cô gọi những mảnh kiếm dính máu trở về. Cái xác không hồn của gã đổ gục xuống.

“Cầu Đại Tinh Linh cho ngươi an lành,” Irelia nói.

Lòng cô nặng trĩu trên đường quay về trại. Khi đã bước vào trong sự riêng tư của căn lều, cô thở ra một hơi dài, và ngồi xuống đêm.
Cô nhắm mắt lại.

“Cha,” cô thì thầm. “Con lại làm vấy máu lên danh dự của gia tộc rồi. Xin cha tha thứ cho con.”

Irelia dàn những mảnh kiếm trước mặt—như chính Ionia, chúng là những phần vụn vỡ của một thứ từng vô cùng vĩ đại, giờ đã nhuốm màu bạo lực. Cô đổ nước ra bát và nhúng giẻ vào. Hành động lau chùi đơn giản này đã trở thành một nghi thức cô buộc phải thực hiện sau mỗi trận chiến.

Nước dần chuyển màu đỏ. Nhưng dưới lần máu tươi, bề mặt kim loại có những vết ố sậm màu và lâu đời hơn, những vết ố cô chẳng tài nào xóa đi hoàn toàn.

Đó là máu người dân của cô. Máu của chính Navori.

Chìm đắm trong suy nghĩ, cô điều khiển những mảnh kiếm tạo thành hình huy hiệu của gia tộc. Ba biểu tượng nứt rạn trước mặt cô đại diện cho cái tên Xan, thành trấn quê hương, và phần còn lại của Vùng Đất Đầu Tiên, tất cả đều hòa hợp với nhau. Tổ tiên cô luôn sống theo lời Karma dạy. Họ không làm hại ai, trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

Thế mà giờ đây, biểu tượng của họ đã biến thành vũ khí, và đã tước đi vô số sinh mạng.

Cô có thể cảm thấy các anh trai đang nhìn mình. Dù họ đã vĩnh viễn yên nghỉ, đã hợp nhất cùng Đại Tinh Linh, cô vẫn sợ làm họ thất vọng, làm họ phật lòng. Cô còn hình dung ra cảnh người bà thân thương, âu sầu và thổn thức, suy sụp sau mỗi lần có người ngã xuống…

Đã bao lần, ý nghĩ ấy khiến cô bật khóc nhiều hơn bất kỳ thứ gì khác.

Những mảnh kiếm sẽ không bao giờ được rửa sạch. Cô biết vậy—nhưng cô vẫn sẽ đối xử công bằng với những ai cô đã làm hại.

Irelia đi ngang qua đám đông trên đường đến nghĩa địa. Dù họ trông chờ cô lãnh đạo, nhưng có rất ít gương mặt cô nhận ra. Cứ mỗi mùa đông, chúng lại xa lạ hơn, bởi quân kháng chiến cũ dần dần bị thay thế bởi những chiến binh trẻ tuổi và nhiệt huyết hơn. Họ đến từ nhiều thành trấn xa xôi mà cô chưa từng nghe nói tới.

Dẫu vậy, cô vẫn dừng lại để đáp lễ khi họ cúi đầu chào, nhưng khước từ mọi đề nghị giúp đỡ kéo thi thể tên tấn công đi.

Tìm được một khoảng đất trống bên dưới tán cây đầy hoa, Irelia cẩn thận đặt gã xuống, và quay lại chỗ những người góa chồng góa vợ cùng lũ trẻ mồ côi.

“Thật không dễ dàng,” cô đặt tay lên vài một người đàn ông quỳ phía trước hai nấm mộ mới dựng lên, “nhưng mỗi mạng sống, và cái chết, đều là một phần của…”

Ông ta hất tay cô ra, nhìn chằm chằm cho đến khi cô rời đi.

“ Cần thiết chứ,” cô nhủ thầm, bắt tay vào huyệt, dù vẫn không thấy thuyết phục lắm trước lời lẽ của chính mình. “Tất cả đều cần thiết. Hội Huynh Đệ sẽ cai trị vùng đất này với bàn tay sắt. Chẳng hơn gì Noxus…”

Cô thoáng thấy một bà lão ngồi trên cái ghế gỗ dưới gốc cây, khe khẽ hát một khúc ai ca. Nước mắt đã khô trên mặt bà. Bà ăn mặc đơn giản, một tay đặt lên bia mộ bên cạnh. Đồ cúng bày gọn ghẽ xung quanh.

Irelia ngạc nhiên khi thấy bà ngừng hát.

“Đưa khách đến cho chúng tôi sao, con gái của Xan?” bà gọi. “Không còn nhiều chỗ lắm đâu. Nhưng bạn của cô cũng là bạn của chúng tôi.”

“Tôi không biết người này, nhưng cảm ơn bà. Anh ta xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp hơn trong đời.” Irelia ngập ngừng bước lại gần. “Bà vừa hát một khúc ca cổ.”

“Giúp xua điều xấu khỏi tâm trí,” bà lão ấn tay xuống khoảng đất phía dưới ngôi mộ. “Cháu tôi nằm ở đây.”

“Tôi… Tôi rất tiếc.”

“Tôi chắc chắn cô đã làm mọi điều có thể rồi. Hơn nữa, tất cả đều là con đường của Đại Tinh Linh đúng không?”

Sự tử tế của bà lão khiến Irelia thấy nhẹ nhõm. “Nhiều lúc tôi cũng không biết nữa,” cô thú nhận.

Bà lão ngồi yên chờ cô nói tiếp. Cuối cùng, những ngờ vực ám ảnh Irelia bao lâu đã cất lên thành lời.

“Đôi khi… Đôi khi tôi tự hỏi có phải mình đã phá vỡ nền hòa bình của chúng ta không.”

“Phá vỡ nền hòa bình của chúng ta?”

“Khi Noxus xâm lược. Có lẽ chúng ta đã đánh mất gì đó khi chúng ta chống trả, thứ chúng ta không thể khôi phục được.”

Bà lão đứng dậy, cố gắng tách vỏ một quả hạch lớn nhưng chỉ hoài công. “Con à, ta nhớ rõ hòa bình chứ,” bà nói, ngón tay khẳng khiu chỉ vào Irelia. “Những ngày tươi đẹp! Không ai nhớ hòa bình hơn ta đâu.”

Bà rút con dao ở thắt lưng ra để nạy vỏ quả hạch.

“Nhưng thế giới đổi thay rồi. Thứ hồi đó hiệu quả giờ chẳng còn tác dụng nữa. Níu kéo lấy nó đâu để làm gì.”

Cuối cùng, lớp vỏ cứng vỡ ra, bà lão lấy phần nhân bỏ vào cái bát đặt cạnh mộ.

“Thấy không? Ta từng dư sức tách vỏ bằng tay không, giờ thì phải cần dao cơ. Ta hồi trẻ chắc sẽ phát cáu và đập nát quả hạch rồi ấy chứ. Nhưng cái ‘ta’ đó không quan trọng nữa, bởi ‘ta’ đâu phải sống ở đây và ngay lúc này đâu.” Bà lão nhẹ nhàng gật đầu rồi lại cất tiếng hát.

Đã rất lâu rồi Irelia mới mỉm cười. Bên trong tay nải, dưới lần vải bọc, là những mảnh kiếm từ huy hiệu đã vụn vỡ của gia tộc cô. Cô biết chúng sẽ không bao giờ được rửa sạch, không bao giờ lành trở lại.

Nhưng chúng luôn sẵn sàng, thế là quá đủ rồi.

Nguồn: League Of Legends Universe

Chuyên mục Hồ Sơ Nhân Vật Liên Minh Huyền Thoại

Website: hosonhanvat.vn

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Bình Luận
Loading...