Hồ sơ – Tiểu sử – Truyện ngắn: Fiora – NỮ KIẾM SƯ

0 104

Là đấu sĩ đáng gờm nhất trên khắp Valoran, Fiora nổi tiếng với thái độ bộc trực đến cộc cằn và đầu óc sắc sảo trên chính trường cũng như tốc độ của cô khi cầm trong tay mũi kiếm của mình. Được sinh ra trong gia đình Laurent quyền quý ở Demacia, Fiora giành lấy quyền lãnh đạo gia tộc từ tay cha cô sau một vụ tai tiếng suýt nữa đã đánh gục họ—và giờ thì cô quyết tâm sẽ khôi phục vị thế xứng đáng của Nhà Laurent trong hàng ngũ danh gia vọng tộc vương quốc.

Hồ sơ - Tiểu sử - Truyện ngắn: Fiora - NỮ KIẾM SƯ - ho so tieu su cau chuyen cua Fiora -

“Ta tới xử lý ngươi vì danh dự. Và dù đó là thứ ngươi không có, ngươi vẫn phải chết.”~ Fiora

  • Tên Tướng: Fiora
  • Chủng tộc: Nhân Loại
  • Vai Trò: Đấu Sĩ
  • Vùng Đất: Demacia

Tiểu Sử Fiora – NỮ KIẾM SƯ

Là đứa con gái út của gia tộc Laurent quyền quý, định mệnh dường như đã sắp đặt Fiora trở thành một con tốt trên bàn cờ chính trị, kết hôn với một cái tên quyền quý nào đó khác ở Demacia nhằm phục vụ trò chơi của các liên minh. Nhưng điều này thật trớ trêu, bởi ngay từ khi còn nhỏ, cô đã quyết khước từ mọi mong đợi đối với mình. Mẹ cô đã thuê thợ thủ công tài giỏi nhất ở Demacia để may những con búp bê thật sống động cho cô chơi—nhưng Fiora lại mang chúng cho những hầu gái của mình, và cầm lấy thanh kiếm của anh trai, buộc anh phải bí mật dạy kiếm thuật cho cô. Cha cô sở hữu một bộ hình nhân để thợ may riêng của cô thiết kế những bộ váy lộng lẫy—nhưng Fiora chỉ toàn sử dụng chúng để luyện kiếm mà thôi.

Mặc cho nhiều năm trời chống đối trong im lặng, một cuộc hôn nhân nhuốm màu chính trị vẫn được dàn xếp sẵn cho cô với một người họ hàng xa nhà Crownguard, ngay sau sinh nhật thứ mười tám của cô. Đám cưới đã được dự định sẽ diễn ra vào mùa hè. Nó sẽ được tổ chức ngay giữa đại đô, và Vua Jarvan III sẽ đích thân tham dự.

Và rồi, vào ngày hôm đó, khi những quan khách lũ lượt kéo đến, Fiora đã đứng lên và tuyên bố rằng mình thà chết chứ không để một ai khác kiểm soát cuộc đời mình. Hôn phu của cô bị xấu mặt ngay trước đám đông, và gia tộc của anh ta đã đòi sự công bằng theo một hình thức cổ xưa—một trận đấu đấu kiếm tay đôi đến chết.

Fiora ngay lập tức đồng ý, nhưng cha cô Sebastien đã nhờ nhà vua đến can thiệp. Jarvan đã làm rất nhiều điều để ngăn cản những mối bất hòa giữa các gia tộc, nhưng trong trường hợp này ông chẳng thể làm gì nữa cả. Bởi Fiora đã chấp nhận lời thách đấu.

Chỉ còn một cách duy nhất. Sebastien đã dùng quyền của mình để thay mặt con gái đứng ra chiến đấu.

Nữ Thống Soái Tối Cao Tianna Crownguard cũng theo đó đọc tên chiến binh sẽ thay mặt cho gia tộc bà chiến đấu, một chiến binh kỳ cựu được tuyển chọn từ Đội Tiên Phong Bất Khuất. Và thất bại của Sebastien dường như là điều chắc chắn. Điều đó cũng đồng nghĩa với cái tên Laurent sẽ suy tàn và Fiora sẽ bị đưa đi lưu đày trong tủi hổ. Không còn lựa chọn nào khác, ông đã đưa ra một quyết định có thể sẽ khiến gia tộc mình bị nguyền rủa trong nhiều năm về sau…

Đêm trước trận chiến, ông định đầu độc đối thủ bằng một liều thuốc khiến giác quan của hắn cùn đi, và phản xạ chậm hơn—nhưng ông bị bắt quả tang tại trận, và bị tống giam.

Luật pháp đã quá rõ ràng. Sebastien Laurent đã vi phạm nguyên tắc danh dự cơ bản nhất. Ông sẽ phải chịu nhục hình trên pháp trường, và rồi bị treo cổ như một tên tội phạm tầm thường. Trên bờ vực của cái chết, Fiora đã đến phòng giam thăm ông, nhưng họ đã nói với nhau điều gì thì vẫn là một bí mật chỉ mỗi cô biết.

Ngày hôm sau, Fiora đứng trước điện hạ, giữa toàn thể dân chúng. Cô quỳ xuống và đưa ra thanh kiếm của mình—cùng lời chúc phúc của ông, cô sẽ giành lấy cái tên Laurent từ cha mình, và thực thi công lý. Trận chiến nhanh đến lóa mắt, một điệu kiếm vũ thanh thoát đến mức những ai từng ở đó sẽ không thể nào quên được những gì họ đã chứng kiến. Họ nói lời từ biệt mỗi lần lưỡi kiếm thép chạm nhau, nhưng cuối cùng Fiora trong nước mắt đã cắm ngập thanh kiếm của mình vào tim cha mình.

Theo nghi thức, Vua Jarvan đã tuyên bố rằng Sebastien đã trả giá hoàn toàn cho tội lỗi của mình. Fiora sẽ là người kế thừa ông. Mối bất hòa giữa các gia đình đã được giải quyết, và mọi chuyện đến đây chấm dứt.

Dù vậy, những vụ tai tiếng như thế không dễ để bị quên lãng. Fiora nhận lấy nghĩa vụ mới bằng sự bộc trực và minh bạch thường thấy, nhưng sớm phát hiện ra rằng những lời đồn đại vẫn đeo bám cô mọi lúc. Cô giành lấy quyền lãnh đạo gia tộc từ tay các anh trai mình. Liệu cô gái cao ngạo này sẽ mang đến Đại Đô Demacia thứ gì ngoài sự hỗn loạn và vấy máu, nếu như cô không chịu kết hôn?

Thay vì tiếp tục đòi công lý bằng lưỡi kiếm, Fiora đã quay về với gia đình rộng lớn hơn của mình—những anh em họ và các họ hàng xa, trong đó có không ít các kiếm sĩ nổi tiếng—và khiến những lời chỉ trích về mình phải câm lặng bằng cách ban danh xưng quý tộc cho tất cả mọi người trong nhà. Cùng nhau, họ quyết tâm cải tổ nền kiếm thuật trong vương quốc. Đấu kiếm tay đôi là một môn nghệ thuật từ thời xa xưa, nhưng nó không cần phải luôn kết thúc bằng cái chết.

Và nếu có ai dám bất đồng với tư tưởng đó, Fiora sẽ vô cùng sẵn lòng tự thân kiểm tra những luận điểm của họ trong chiến đấu.

Truyện ngắn Fiora – NỮ KIẾM SƯ: VẤN ĐỀ DANH DỰ

Đối thủ của Fiora là Umberto. Trông hắn rất tự tin vào bản thân. Cô quan sát hắn trò chuyện với bốn tên khác, giống nhau đến mức chắc chắn chúng là anh em. Cả năm đều tự mãn và chải chuốt, như thể có mặt ở Sảnh Kiếm để đáp lại lời thách thức của cô là không xứng với phẩm giá của chúng.

Ánh bình minh chiếu qua khung cửa sổ trên cao, và trên nền đá cẩm thạch mờ mờ bóng những người đến xem sự sống chấm dứt. Họ đứng thành hàng quanh đại sảnh: thành viên của hai Nhà, người hầu, những kẻ tò mò và cả những kẻ chỉ đơn giản là thích thú khi nhìn thấy máu đổ.

“Fiora,” anh trai thứ Ammdar của cô đưa cho cô một thanh đoản kiếm với lưỡi thép xanh lấp lánh. “Em có chắc về chuyện này không?”

“Tất nhiên,” Fiora đáp. “Anh đã nghe những gì Umberto và anh em hắn rêu rao ở Commercia rồi chứ?”

“Anh có nghe,” Ammdar xác nhận. “Nhưng thế có đáng chết không?”

“Nếu em tha cho một tên ngồi lê đôi mách thì những kẻ khác sẽ nghĩ chúng muốn khua môi múa mép thế nào cũng được,” Fiora nói.

Ammdar gật đầu, và lùi lại. “Vậy cứ làm những gì em phải làm.”

Fiora tiến lên, xoay vai và vạch hai đường kiếm vào không khí – dấu hiệu bắt đầu trận đấu. Umberto quay lại khi một gã em trai thúc cùi chỏ vào sườn hắn. Fiora nổi giận khi thấy hắn nhìn chòng chọc vào mình. Hắn rút vũ khí ra, một thanh kiếm kỵ sĩ Demacia dài và được làm cong rất đẹp, với miếng che tay bằng vàng và chuôi kiếm bằng lam ngọc. Một thứ vũ khí kiểu cách và hoàn toàn không phù hợp với những gì một cuộc đấu tay đôi yêu cầu.

Umberto bước vào vị trí và lặp lại những động tác cô đã làm. Hắn cúi chào cô và nháy mắt. Fiora nghiến chặt răng, nhưng cố kìm sự chán ghét lại. Không có chỗ cho cảm xúc trong một cuộc đấu tay đôi. Nó che mờ kiếm thuật và khiến nhiều kiếm sĩ vĩ đại bị hạ gục dưới tay những đối thủ yếu hơn.

Hai người đi thành vòng tròn đối diện nhau, chân và kiếm chuyển động như hai vũ công đang thực hiện những bước nhảy dạo đầu. Hành động này nhằm đảm bảo cả hai đấu thủ nhận thức được ý nghĩa của thứ họ sắp tham dự vào.

Nghi thức này rất quan trọng. Giống như Bước Chân Nhịp Nhàng, chúng được nghĩ ra để cho phép những người văn minh duy trì sự cao quý ngay trong việc giết chóc. Fiora biết chúng là những luật lệ tốt, chỉ là luật lệ thôi, nhưng nó vẫn không thể che giấu sự thật rằng cô sắp kết thúc sinh mạng người trước mặt. Và bởi Fiora tin vào những luật lệ này, cô phải đưa ra đề nghị.

“Chào ngài, tôi là Fiora của Nhà Laurent,” cô nói.

“Giữ những lời đó cho người khắc bia mộ đi,” Umberto cắt lời.

Cô bỏ qua trò chọc tức trẻ con đó và nói, “Tôi được biết rằng ngài đã làm tổn hại đến tiếng tăm của Nhà Laurent bằng một hành động thiếu công bằng và tôn trọng và lan truyền những lời dối trá ác ý đối với quyền lợi hợp pháp của gia tộc chúng tôi. Do đó tôi có quyền thách đấu ngài và phục hồi danh dự bằng máu ngài.”

“Ta biết rồi,” Umberto đùa cợt với đám đông. “Ta chẳng ở đây rồi sao?”

“Ngài đến để chết,” Fiora cam đoan. “Trừ khi ngài chọn không chiến đấu và làm tôi hài lòng để bù đắp sự xúc phạm ngài đã gây ra.”

“Làm sao để ta làm cô hài lòng đây?” Umberto hỏi.

“Chấp nhận mất tai phải.”

“Cái gì? Cô điên à?”

“Làm thế hoặc ngài phải chết,” Fiora thản nhiên như thể đang nói chuyện thời tiết. “Ngài biết cuộc đấu sẽ kết thúc thế nào. Đầu hàng cũng không mất mặt gì đâu.”

“Tất nhiên là thế,” Umberto nói, và Fiora thấy hắn vẫn nghĩ mình có thể thắng. Như mọi kẻ khác, hắn đã đánh giá thấp cô.

“Tất cả đều biết kiếm thuật của tôi, nên chọn sống và mang theo vết thương như một huân chương danh dự. Hoặc chọn chết, và trở thành thức ăn cho bầy quạ vào trưa mai.”

Fiora nâng kiếm. “Giờ hãy chọn đi.”

Hắn nghĩ cô kiêu ngạo. Cơn giận của hắn vượt qua nỗi sợ và hắn lao đến, mũi kiếm nhắm vào tim cô. Fiora đọc được đòn đánh trước khi nó tung ra và khẽ quay sang trái, để thanh kiếm chém vào khoảng không. Lưỡi kiếm của chính cô vung lên, rồi hạ xuống theo một đường cong chuẩn xác. Đám đông nín thở khi máu đổ trên nền đá và cuộc đấu kết thúc quá đột ngột.

Fiora quay lại khi vũ khí của Umberto đập xuống phiến đá hoa cương. Hắn quỵ xuống, rồi đổ gục, tay giữ chặt lấy cổ họng để ngăn máu chảy ra.

Cô quỳ bên Umberto, nhưng đôi mắt hắn đã mờ đục và không còn có thể thấy cái chết đang đến. Fiora chẳng thích thú gì trước sự tàn sát này, nhưng tên ngốc đó không cho cô lựa chọn. Lũ em của Umberto tiến lại để lấy thi thể hắn, và cô thấy chúng bị chấn động mạnh trước thất bại của anh trai.

“Bao nhiêu rồi?” Ammdar vừa bước lên để nhận lại thanh kiếm vừa hỏi. “Mười lăm? Hai mươi?”

“Ba mươi,” Fiora nói. “Có lẽ là hơn. Giờ với em chúng trông đều như nhau.”

“Sẽ có thêm nữa,” anh trai cô khẳng định.

“Cứ thế đi,” Fiora đáp. “Nhưng mỗi cái chết lại phục hồi danh dự cho gia tộc ta. Mỗi cái chết lại mang sự chuộc tội đến gần hơn.”

“Chuộc tội cho ai?” Ammdar hỏi.

Nhưng Fiora không trả lời.

Nguồn: League Of Legends Universe

Chuyên mục Hồ Sơ Nhân Vật Liên Minh Huyền Thoại

Website: hosonhanvat.vn

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Bình Luận
Loading...