Hồ sơ – Tiểu sử – Truyện ngắn Ezreal – NHÀ THÁM HIỂM

0 106

Một nhà thám hiểm táo bạo với tài năng ma thuật, Ezreal khám phá những lăng mộ ẩn giấu, đùa giỡn với những lời nguyền cổ xưa, và dễ dàng vượt qua những thử thách bất khả thi. Lòng dũng cảm của cậu là không giới hạn, và cậu thích ứng biến trong mọi tình huống, một phần nhờ trí tuệ của mình, còn chủ yếu là nhờ chiếc giáp tay Shurima thần bí, thứ có thể bắn ra những luồng năng lượng hủy diệt. Chỉ có một điều là chắc chắn—nơi nào Ezreal đến, rắc rối theo sát đằng sau. Hoặc đằng trước. Có khi là ở khắp mọi nơi.

Hồ sơ - Tiểu sử - Truyện ngắn Ezreal - NHÀ THÁM HIỂM - ho so tieu su cau chuyen cua Ezreal -

“Nếu không nắm được luật lệ thì làm sao tôi phá vỡ chúng được?”~ Ezreal

  • Tên Tướng: Ezreal
  • Chủng tộc: Nhân Loại
  • Vai Trò: Xạ Thủ
  • Vùng Đất: Piltover

Tiểu Sử Ezreal – NHÀ THÁM HIỂM

Sinh ra và lớn lên trong một khu giàu có ở Piltover, cậu bé Ezreal từ nhỏ đã bộc lộ bản tính tò mò. Cha mẹ cậu là những nhà khảo cổ lừng danh, nên cậu cũng quen dần với những chuyến đi xa nhà của họ, nhiều lúc còn tưởng tượng cảnh được cùng họ phiêu lưu. Cậu thích nghe chuyện về những hành trình nguy hiểm, và khao khát được lấp đầy mọi khoảng trống trên bất kỳ tấm bản đồ nào.

Cha mẹ Ezreal thường nhờ ông bác, Giáo Sư Lymere, trông coi cậu. Chẳng thích thú gì việc này, ông giao phó cho các gia sư nghiêm khắc nhất dạy cậu đủ thứ từ đo đạc bản đồ, chế tạo hextech, đến lịch sử Runerra. Nhưng cậu bé thấy chỉ nhồi nhét vào đầu thông tin thì thật tẻ ngắt, và coi chuyện học hành chỉ tổ tốn thời gian. Chẳng cần chuẩn bị gì nhiều, cậu vẫn dễ dàng vượt qua các bài kiểm tra, và có thêm nhiều giờ lang thang quanh sân trường. Ezreal tìm niềm vui trong việc tránh né bảo vệ, khám phá những đường hầm bên dưới phòng học hoặc leo lên mái thư viện. Thậm chí, cậu còn luyện cả trò phá khóa để lẻn vào văn phòng các giáo sư và quậy tung đồ đạc của họ.

Khi cha mẹ Ezreal trở lại Piltover, cha cậu sẽ kể cho cậu mọi điều họ thấy cũng như kế hoạch của họ trong tương lai—không có gì tham vọng và bí mật hơn cuộc tìm kiếm hầm mộ Ne’Zuk, một bạo chúa Shurima nghe đồn có thể dịch chuyển từ nơi này sang nơi khác trong chớp mắt. Nếu cha Ezreal học được phép thuật Ne’Zuk đã sở hữu, dù đi đến chân trời xa xôi nào, ông cũng có thể ghé qua Piltover ăn tối với con trai.

Cậu bé ngày một khôn lớn, và những chuyến đi của cha mẹ cậu cũng ngày một dài hơn. Cho đến một ngày, họ không trở về nữa. Giáo Sư Lymere sụt sùi thừa nhận nhiều khả năng họ đã chết ở đâu đó ngoài sa mạc.

Nhưng Ezreal không thể chấp nhận sự thật đó. Họ đã chuẩn bị cực kỳ cẩn thận. Chắc hẳn họ vẫn ở ngoài kia, đâu đó ngoài kia…

Gác chuyện học hành sang bên, nhà thám hiểm trong con người cậu trỗi dậy. Cậu biết, nếu muốn tìm thấy cha mẹ, tốt nhất là bắt đầu từ hầm mộ Ne’Zuk. Sau nhiều tuần bí mật thu thập hành trang trong học viện—bản đồ sao, bản dịch ký tự cổ, hướng dẫn đến những mộ phần ở Shurima, và một cặp kính bảo hộ. Để lại thư từ biệt ông bác, cậu lẻn lên một thuyền buôn hướng đến Nashramae.

Lần theo những ghi chép tỉ mỉ của mẹ, cậu theo một đoàn thương nhân băng qua Đại Sa Hải. Suốt nhiều tháng, cậu sục sạo những hang động đổ nát bên dưới mặt cát, tận hưởng sự tự do hành động, đối mặt với những nỗi sợ không bút nào tả xiết vây bọc quanh những căn phòng ẩn giấu. Ezreal tưởng tượng mỗi bước chân của mình đang đi theo con đường của cha mẹ, đưa cậu ngày một gần hơn đến việc phá giải bí ẩn về sự biến mất của họ.

Cuối cùng, cậu đã làm được điều họ không thể. Dưới một lăng tẩm của một hoàng đế không tên, cậu khám phá ra hầm mộ Ne’Zuk.

Quan tài trống rỗng, trừ một chiếc giáp tay bằng đồng sáng loáng, với một ma trận rực rỡ ở trung tâm. Ngay khi Ezreal đặt tay lên nó, hầm mộ rung chuyển khi những cạm bẫy tinh xảo từ hàng ngàn năm trước khởi động. Không kịp suy nghĩ, cậu túm lấy chiếc giáp tay và cắm đầu chạy, thậm chí còn dịch chuyển qua cả trăm mét tới thẳng lối ra trước khi cả công trình sụp đổ.

Ezreal thở hồng hộc, nhìn chiếc giáp tay đang ngâm nga hòa nhịp với tiếng tim đập của cậu. Cậu có thể cảm thấy nó kết nối và cường hóa nguồn năng lượng bên trong cậu. Cậu nhận ra đây là một vũ khí đáng sợ của thời đại trước. Một vũ khí tương xứng với một vị thần chiến binh Shurima, và là một công cụ thám hiểm hoàn hảo.

Không lâu sau khi trở về Piltover, Ezreal bị cuốn vào hết cuộc phiêu lưu này đến cuộc phiêu lưu khác. Từ những thành phố thất lạc đến những ngôi đền thần bí, bản năng của một tay săn tìm kho báu dẫn cậu đến những nơi mà hầu hết các giáo sư chỉ biết đến qua bản đồ, và danh tiếng của cậu nổi như cồn. Lẽ tự nhiên, trong tâm trí Ezreal, những câu chuyện này hiếm khi truyền tải được hết tầm vóc những kỳ công của cậu… nhưng chúng cho cậu một ý tưởng. Nếu cậu có thể trở thành nhà thám hiểm vĩ đại nhất thế giới, chắc chắn cha mẹ cậu sẽ trở lại tìm cậu.

Từ vùng biên giới ác liệt giữa Noxus và Demacia, đến những tầng sâu tăm tối ở Zaun, và dải đất hoang vu băng giá ở Freljord—Ezreal theo đuổi vinh quang và tiếng tăm, khai quật những cổ vật đã biến mất từ lâu và giải mã những câu đố của lịch sử. Nếu có ai đặt câu hỏi về một vài chi tiết trong giai thoại của cậu, hay nghi ngờ phương thức cậu sử dụng, cậu chẳng đáp lời đâu.

Sau tất cả, rõ ràng họ chỉ đang ghen tị mà thôi.

Truyện Ngắn của Ezreal: TIÊN DƯỢC ULOA

TÁC GIẢ: RAYLA HEIDE

Sau nhiều giờ đi bộ giữa rừng già ẩm ướt, không khí mát lạnh của căn hầm ngầm này quả thật ngọt ngào. Tất nhiên, cái chết đang ẩn tàng ở mỗi ngã rẽ, nhưng cùng với đó là vinh quang.

Tôi bước qua cổng vòm. Mây bụi dấy lên như những bóng ma, để lộ ra một con đường tạc vào trong đá. Nghe đồn hầm mộ này không thể xuyên thủng, không thể phá vỡ, và vô cùng chết chóc. Chưa nhà thám hiểm nào sống sót thoát khỏi, nhưng họ đâu phải là tôi.

Đến lúc này, tôi đã đi sâu hàng dặm những đường hầm rắc rối, nhảy qua những bẫy cát đầy chông nhọn, bò dưới những lưỡi đao treo vung vít điên cuồng, và vật lộn với lũ rắn rết. Một nơi tuyệt vời để ghé thăm, nhưng sống ở đây thì đừng hòng.

Hàng chục con mắt đá trên tường trừng trừng nhìn vào tôi. Ờ thì, tôi cũng nhìn lại. Chắc chúng chưa từng thấy ai đẹp trai đến bàng hoàng thế này kể từ cuộc Chiến Tranh Cổ Ngữ cuối cùng.

Ở trung tâm căn phòng, một lọ nhỏ bằng thủy tinh nằm trên bục, chiếu những dải cầu vồng nhỏ lên sàn. Tôi đến đây là vì nó đó. Nhiều người sẽ gạt phăng những câu chuyện phiêu lưu ly kỳ, cho nó chỉ đơn thuần là tưởng tượng, nhưng không thể phủ nhận cổ vật hiện hữu trước mặt tôi. Thu thập những báu vật huyền thoại là minh chứng rõ ràng rằng bạn đã chinh phục thứ không thể chinh phục.

Tiên Dược Uloa được săn lùng bởi những kẻ hy vọng nó sẽ ban cho chúng sự bất tử, những triều đại đang lụi tàn tìm kiếm nó để lấy lại quyền lực, và đám sùng đạo mưu cầu ở nó sự thông thái vượt trên mọi đức tin. Quá là hứa hẹn cho một cái lọ chứa không nổi một muỗng trà.

Tôi biết đủ loại bẫy trong sách sẽ kích hoạt ngay khi tôi đặt chân lên bục. Bản chất của những nơi như thế này là vậy. Tôi nắm tay lại, để viên ngọc ở giữa găng tay sáng lên ánh màu xanh biển. Phần thú vị nhất giờ mới bắt đầu đây.

Tôi từ từ tiến lại. Đá rung rinh dưới chân buộc tôi lùi lại để tránh kích hoạt bẫy. Tôi lần lần quanh căn phòng, chỉ bước lên những phiến đá bất động. Khi ngón tay gần chạm đến Tiên Dược, những vết nứt sâu xuất hiện trên sàn phòng. Tôi bật găng tay lên, nạp đầy năng lượng ma thuật vào đó. Ánh sáng chói mắt tràn ngập tầm nhìn khi tôi dịch chuyển đến cổng vòm cách đó mười lăm thước. Không chậm một giây nào. Hàng trăm lưỡi dao sắc nhọn trút xuống từ trên trần, sượt qua tôi trong gang tấc trong lúc cả căn phòng đổ sụp xuống vực thẳm tăm tối bên dưới.

Sức mạnh của găng tay rõ là hoàn hảo ở những nơi chật hẹp, nhưng không ổn lắm khi muốn vượt qua khoảng cách lớn. Và mất nhiều thời gian hơn mong muốn để nạp lại.

Tiếng nổ dữ dội làm rung chuyển các bức tường và vang vọng xuống hành lang. Nghe như thể nền móng cổ xưa của hầm mộ này sẽ không trụ được lâu nữa, và đến lúc phải làm mọi việc nhanh hơn rồi. Tôi thích mảnh đất chắc chắn dưới chân mình hơn, nó mang lại sự tin tưởng, nên tôi lao vụt vào đường hầm khi những vết rạn nuốt chửng lấy sàn đá phía sau.

Tôi lần theo những dấu chỉ đường đã để lại khi tiến vào hầm mộ, luồn lách dưới những cổng vòm đang đổ sập, nhảy qua những vùng cát lún, lướt khỏi những tảng đá khổng lồ lắn xuống bít kín lối đi vốn đã ngày càng hẹp.

Bức tường bên phải mở tung, phun ra một đám côn trùng to tướng khua khoắng càng và phun độc phì phì. Hàng ngàn đôi mắt nhện đỏ sáng lên sự đói khát trong lúc đám bọ cạp ùa vào, đuôi chích giương cao. Đúng là phiền toái, nhưng vừa may là tôi có giải pháp!

Tôi nhắm mắt lại trong tích tắc. Năng lượng chảy trong tay tôi, xoa dịu cơn căng thẳng bằng một nhịp đập nhẹ nhàng khi tôi tập trung sức mạnh vào viên ngọc. Nâng cao găng tay, tôi nhắm nó tới con nhện lớn nhất. Con quái vừa mở miệng ra thì đã bị một tia sáng rực rỡ phóng thẳng đến xuyên thủng người. Mùi ki-tin cháy khiến tôi lợm giọng.

Hai cột trụ ngã đè lên nhau, tôi lách qua chỉ một chốc trước khi cả hai tan thành cát bụi Tôi nhảy vào căn phòng có sàn dốc lên hướng tới mặt đất.

Ánh mặt trời le lói trước mặt, tôi cười và phóng vụt tới đó. Tự do đã gần kề. Mặt đất rung lắc trong tiếng ầm ầm chói tai. Tôi trượt chân giữa đường chạy khi căn phòng vỡ ra thành từng mảnh. Tự do đã từng gần kề.

Nhưng rồi, một lần nữa, các kế hoạch dự phòng là điểm sáng của tôi.

Tôi nắm chặt găng tay và và tập trung tất cả sức mạnh vào viên ngọc. Tôi thấy nó đang rút dần sức mạnh khỏi tôi. Mắt tôi mờ đi và thế giới như đang nghiêng ngả trong lúc ma thuật ngập tràn viên ngọc. Găng tay tỏa sáng màu xanh trong của bầu trời.

Một vòng cung sáng chói ánh vàng lớn ngang bằng đường hầm bắn ra khỏi bàn tay tôi. Lực lượng của nó khiến tôi loạng choạng, nhưng tôi cố tập trung. Ánh sáng liên tục công phá đường hầm, nghiền nát mọi thứ trên đường đi, tạm thời mở ra một khoảng trống hẹp. Thứ yêu thích của tôi!

Tôi nắm tay lại, đường hầm lại trở nên u tối. Mặt đất dưới chân lắc lư một cách khó chịu, khiến tôi khuỵu xuống. Tôi đã tốn sức đến nỗi gần như không di chuyển nổi, thậm chí đứng cũng không. Cách mặt tôi vài phân, nhưng vết nứt bắt đầu lan trên sàn nhanh tới mức mắt tôi không theo kịp. Không tốt chút nào. Lăng mộ không thể trụ lâu hơn, nên tôi dồn hết chút sức tàn, đứng dậy và chạy đến nơi mà tôi hy vọng là an toàn.

Tôi không nhìn thấy ánh mặt trời nữa. Bốn bức tường đổ sập quanh tôi. Tôi nhắm mắt và luồn qua lỗ hổng. Hy vọng vào may mắn cũng chẳng có gì sai, mà tôi thì cực kỳ may mắn. Tôi ngã vật ra đất, xoay vài vòng và hít vào không khí ngọt ngào của rừng rậm.

Phía sau, lối vào lăng mộ bị phủ lấp hoàn toàn, đang thở ra một đám mây bụi cũ kỹ. Tôi phủi đất bám trên áo, gạt mớ tóc phủ lòa xòa trên mắt rồi rời đi.

Lại một di chỉ không thể xâm nhập bị xâm nhập. Lại một báu vật nữa để chứng tỏ sự thật cho những câu chuyện hấp dẫn tôi kể.

Tất cả chỉ trước bữa trưa thôi.

Truyện Ngắn của Ezreal: CANH BẠC CỦA NHÀ THÁM HIỂM

TÁC GIẢ: MATT DUNN

Nghe này, tôi nên nói thẳng ra – tôi chẳng muốn dây dưa gì với tên “chúa quỷ”, hay cái quái gì đấy mà Januk vừa nhắc đến. Tôi chỉ muốn bán cái bình thuốc nhỏ tí ngu si này cho hắn, bởi hắn đã nhờ tôi đi tìm giúp hắn. Đáng lẽ phải đơn giản lắm cơ.

Nhưng nếu bạn là tôi, bạn sẽ hiểu được rằng chẳng có thứ gì chịu đi theo dự tính của bạn được lâu cả.

Dự tính của tôi chứ nhỉ. Thôi sao cũng được.

Januk râu đỏ là một người con Freljord xa xứ, với cái túi dày cộm và cái mồm háu ăn. Bọn quản lý không hề biết rằng nơi ở của hắn chứa đầy những món cổ vật và tuyệt tác mỹ nghệ, một nửa trong số đó là thó được từ những lăng mộ hay bảo tàng, trong những vụ trộm phi pháp, và hắn cũng rất thích ăn tối giữa đống đồ sưu tập đó. Một vài thứ trong đó chính là kết quả của những phi vụ giữa tôi và hắn, dẫu sao thì hắn mới chỉ phản bội tôi có hai lần mà thôi. Ừm, hai lần rưỡi thì đúng hơn, nếu tôi tính luôn lần mà hắn làm tôi lộ tẩy trong lúc cả hai đang lục lọi đống đổ nát đã từng là Echelon Dawn…

Nhưng đối với Januk, tiền nong chẳng bao giờ là vấn đề, và điều đó cũng khiến bọn tôi bớt cãi cọ đi rất nhiều.

“Này Ezreal,” hắn nói, gạt dĩa của mình sang một bên. Mẩu thịt cừu vẫn còn dính trên răng hắn. “Mày tìm được nó chưa?”

Nó ở đây là Tiên Dược Uloa. Và đúng, tôi vừa đào được nó lên từ một cái hang đầy cạm bẫy trong một khu rừng gần Paretha. Chiếc lọ làm từ pha lê và xương được tôi lấy ra từ trong túi đeo. Nó mát lạnh trong lòng bàn tay tôi.

“Ta có thứ mà ngươi muốn ở ngay đây này,” Tôi nói, giơ cái lọ lên cao. “Cái lọ thú vị đấy. Ta đoán là từ thời tiền sử của Shurima.”

Bên trong là một thứ chất lỏng nhơn nhớt, long lanh dưới ánh trăng. Mắt Januk mở to.

Tôi quyết định phóng đại một chút về chuyến phiêu lưu. “Ta nói cho ngươi nghe, đây không phải là một thứ chất lỏng tầm thường đâu. Nó đã chống trụ cả cái hang đấy. Nơi đó đột ngột đổ sập khi ta lấy nó. Suýt nữa thì ta mất mạng luôn rồi.”

“Tiên Dược…” chất giọng của Januk bỗng toát lên một vẻ tôn kính kỳ lạ, mà tôi chưa từng nghe bao giờ. “Một giọt thôi cũng có thể giải tỏa cơn khát trong hàng ngàn năm… Cho con người thứ da cứng chắc như kháng ma thạch…”

Rồi hắn vồ lấy nó bằng đôi bàn tay tham lam. Tôi ngay lập tức giật phắt ra khỏi tầm tay của hắn.

“Đừng vội thế chứ, Januk.”

“Được rồi, được rồi, được rồi,” hắn lẩm bẩm, dò dẫm tìm chiếc chìa khóa để mở ngăn bàn. “Chuyện tiền nong. Chúng ta đã thỏa thuận, sáu mươi ngàn.”

“Và chứng nhận từ Hội Thám Hiểm, nhớ chứ?”

Trong đời, tôi đã từng bị từ chối khi đi đến rất nhiều nơi. Quán bar, trường học, kể cả buổi hòa nhạc của Sona… nhưng tôi cay nhất vẫn là bọn Hội Thám Hiểm Piltover, nếu kể ra phải đến vô số lần tôi vì chúng vào sinh ra tử ngoài kia. Đúng là một đám vong ơn bội nghĩa.

Januk nói một cách bực dọc. “Hội Thám Hiểm không có hứng thú gì với mày. Tao cũng không trách gì được bọn đó, nhất là khi tao đã làm việc với mày trước đây.” Hắn tự rót cho mình một chút rượu hổ phách từ một cái bình lọc, rồi làm luôn một ngụm. “Mày đã bỏ tao mục rữa ở trong cái trại giam Noxus đấy…”

“Quả báo đấy. Cho vụ ở Echelon Dawn.”

“Thế thì đó là quả báo cho vụ cái bản đồ.”

“Và đó lại là quả báo cho… vụ gì đó mà ngươi đã làm.” Tôi nghiến răng. “Chắc vậy.”

Tôi bắt đầu thấy hơi lo. Tôi đã sẵn sàng cho một pha đào tẩu thần tốc.

“Thôi nào, một nửa thỏa thuận của chúng ta là chứng nhận mà.” Tôi nhắc hắn. “Nếu ngươi không muốn mua thì ta tìm người khác vậy.”

Giọng cười ồm ồm của hắn phá tan bầu không khí căng thẳng. “Thế mày nghĩ vì sao tao lại phải làm ăn với mày? Bởi vì tao thích thế. Vì chúng ta là chỗ quen biết, và chỗ quen biết lúc nào hữu ích trong công việc làm ăn.” Hắn nốc hết phần rượu. “Để tao vào trong lấy cái phong bì trong phòng làm việc. Đợi tí nhé.”

Bọn thương gia như hắn mà lại để tiền trong phòng làm việc sao? Cái trò lừa cũ rích. Bảo đảm hắn sẽ quay lại với một khẩu súng chĩa thẳng vào khuôn mặt bảnh bao của tôi ấy chứ.

Để giết thời gian, tôi dạo quanh, ngắm nghía vài món cổ vật trong bộ sưu tập. Một vài thứ trong số chúng đã được tôi lấy về theo lệnh của hắn. Và rồi một thứ mà tôi chưa từng thấy bao giờ đã thu hút sự chú ý của tôi. Một món đồ mới – một quả chuông bằng đá, to cỡ một con mèo nhà. Những dòng chữ kỳ quặc được khắc lên thân nó. Tôi bước đến gần để xem xét nó.

“Đó là Ochnun,” Januk lên tiếng. “Ngôn ngữ của người chết, được viết nên bên ngoài bức màn của sự sống, và chỉ được sử dụng nơi thế giới bên kia.”

Tôi có linh cảm dữ dội rằng mình sẽ bị đâm sau lưng, và ngay lập tức quay đầu lại.

Januk không hề mang theo một khẩu súng. Hắn xách tận hai khẩu cơ.

“Tao thật tiếc khi phải thông báo với mày, Ezreal, rằng Hội Thám Hiểm lại một lần nữa từ chối đơn của mày.” Hắn bước đến gần hơn, ra chỗ sáng đèn. “Chúa quỷ sẽ sống lại một lần nữa. Thứ Tiên Dược này sẽ khiến điều đó xảy ra.”

Chúa quỷ hả? Ờ, hay lắm. Tí nữa thì được chứng nhận rồi…

Găng tay của tôi bắt đầu sạc. Cơn giận là chất xúc tác tuyệt vời dành cho cổ thuật. Dùng ngay hoặc gió bay, tôi luôn tự nhủ với mình như thế.

Tôi giơ tay lên. Januk cũng nã đạn bằng cả hai khẩu súng. Ma thuật đối đầu với mấy viên đạn chì.

À mà bất ngờ chưa! Ma thuật thắng. Ma thuật luôn thắng.

Những viên đạn kim loại rực cháy trong luồng năng lượng tôi bắn ra, và chỉ còn là một làn hơi ánh bạc khi bay sang phía bên kia. Nhưng đối đầu với một kẻ hai mặt như hắn, tôi lúc nào cũng phải thật cẩn thận, thế nên tôi nhanh chóng sạc lại chiếc găng tay. Sau một tiếng xì xèo, và bùm, tôi đã ở ngay sau lưng Januk. Tôi không phải mất quá nhiều sức cho những lần dịch chuyển ở khoảng cách ngắn như thế, do vậy tôi đã nhanh chóng đặt chiếc găng tay lên cái đầu to và ngu ngốc của hắn, trước khi hắn kịp quay người lại.

“Hạ súng xuống, Januk.”

“À, tao đã làm thế sẵn rồi.”

Nghe thật không dễ chịu chút nào. Tôi liếc xuống. Đúng vậy, hai khẩu súng đã nằm dưới chân hắn.

Tôi có nhắc đến việc là Januk rất khỏe không? Hắn siêu khỏe luôn. Hắn chộp lấy găng tay của tôi bằng một tay, nhấc bổng tôi bằng cánh tay còn lại, và ném mạnh tôi xuyên qua bàn làm việc của hắn. Cái chuông chết tiệt đâm thẳng vào sống lưng tôi. Tôi thấy toàn màu trắng, và những mảnh vỡ. Cả đống những mảnh vỡ li ti.

Januk bồi thêm vài cú đá vào hạ sườn tôi. Hắn giật lấy lọ Tiên Dược Uloa ra khỏi bàn tay tôi, mở nút và nốc cạn.

“Chiếc găng tay què quặt của mày sẽ chẳng thể làm gì được một vị thần! Thứ Tiên Dược này-”

“Là đồ giả” tôi rên rỉ. “Dẫu sao thì màu sắc cũng giống đấy.” tôi lấy ra một chiếc lọ khác, có thiết kế đơn giản hơn. “Đây mới là Tiên Dược thật. Cái mà ngươi vừa uống là nọc tò vò sa mạc, chứa trong một chiếc lọ rẻ tiền mua cửa hàng lưu niệm.”

Januk nhìn chằm chằm vào chiếc lọ rỗng, mặt hắn nhúm nhó như vừa phải uống sữa thiu. Thật lòng mà nói, sữa thiu vẫn còn tốt hơn nhiều cho hệ tiêu hóa của hắn.

Tôi cũng nhăn nhó đứng dậy. Hắn đá mạnh quá mức cho phép rồi đấy, nhưng ít ra thì hắn còn tha cho khuôn mặt bảnh trai của tôi.

“Nếu ta là ngươi, ta sẽ không muốn rời khỏi nhà vệ sinh quá nửa bước trong vài ngày tới đâu,” tôi nói thêm.

Hắn ném mạnh chiếc lọ xuống sàn, ôm bụng rên rỉ. Nọc độc của loài ong sa mạc này phát tác cực mạnh, và cũng cực nhanh. “Mày… thằng oắt con… Tao sẽ bắt mày… phải trả giá…”

Tôi nhún vai, rồi giơ găng tay lên và bắn một luồng năng lượng về phía bức tường. Những viên gạch nứt ra, và phát nổ. Giấy tờ bay lung tung ở khắp nơi. Tôi tiện tay cuỗm luôn cái chuông, và trèo ra ngoài qua khung cửa sổ mới toanh của Januk

“Rất hân hạnh,” Tôi nói. “À mà ta sẽ không tính thêm phí cho, à… thiết kế mới đâu.”

Tôi nhảy ra khỏi cái lỗ, lao qua mái nhà hắn và nhảy xuống nhà bên cạnh. Tôi muốn chạy càng xa khỏi chỗ Januk càng tốt, bởi nhiều lý do. Thật lòng mà nói, đống nọc tò vò là lý do chính-chỗ này sẽ không còn đẹp đẽ gì cho lắm vào sáng mai đâu.

Trên đường chạy, tôi liếc nhìn lại món đồ mà mình vừa “nhặt” được. Chẳng biết rõ là gì, nhưng chắc chắn chiếc chuông Ochnun này đã được một thứ năng lượng hắc ám nào đó chạm đến. Một khi Hội Thám Hiểm được chiêm ngưỡng món đồ này, tôi chắc chắn sẽ được chứng nhận. Có khi là cả một buổi tiệc để vinh danh ấy chứ? Dẫu sao thì tôi cũng vừa một mình ngăn chặn sự trỗi dậy của tên chúa quỷ gì đó mà.

Mà suy cho cùng thì, mọi chuyện cũng có thế thôi.

Truyện Ngắn của Ezreal: NHẬT TRÌNH THÁM HIỂM

TÁC GIẢ: MATTHEW DUNN

Bản Chép Tay Quá Trình Khám Phá Kho Tàng Thánh Tích của EZREAL

nhà thám hiểm vĩ đại và uy tín* nhất Piltover
*vẫn đang chờ tư cách hội viên chính thức Hội Thám Hiểm Gia Piltover
Ngày 1, chuẩn bị

Danh sách đồ mang theo:
✓ Giáp tay ma thuật Shurima
✓ Áo da siêu bền (được cung cấp bởi Cửa Hàng Đồ Thám Hiểm Zalie, trên phố Sapphilite Row)
✓ Ủng phủ sáp (cũng của Zalie)
✓ Dụng cụ thám hiểm hang động
✓ Cuốc chim cầm tay? Có cái đồ này cơ à?
✓ Đồ hóa-thợ (chỉ dùng một lần)
✓ 1 hộp Sáp Nhà Thám Hiểm Điển Trai hiệu Lightfeather (hai hộp thì sao nhỉ?)
Tôi bảo Zalie tính tiền cho bác tôi. Ông ấy ổn mà.

Giờ tôi đã sẵn sàng đi khám phá rồi!

Ngày 3, lên kế hoạch

Đúng rồi, tôi phải viết lại những gì mình đang khám phá cho con cháu đời sau chứ.

Bác tôi đặt giả thuyết Zaun từng là một thành phố cảng của Shurima có tên “Oshra Va’Zaun”, và sau nhiều thế kỉ cái tên đó đã bị rút gọn đi. Ông không có nhiều bằng chứng và cũng chả ai tin ông. Do đó, tôi sẽ làm một người cháu ngoan, đi tìm bằng chứng và nhận hết công lao về mình.

Nguồn tin của tôi cho biết hoạt động mở rộng công nghiệp đã tạo nên một đường nứt ở đâu đó sâu dưới Hầm Thải.

Kế hoạch đơn giản thôi:
Ngày mai tôi sẽ xác định vị trí rồi chui xuống đường nứt.
Tìm bằng chứng (xem bên trên). Một cái bình bị nguyền rủa hoặc một cuốn sách phép. Cái gì đó hay ho một chút.
Leo trở lại mặt đất.
Dùng bữa tối với bác tôi.
Lợi ích đạt được?

Tôi sẽ ghi nhật trình để nắm rõ tình hình. Bản ghi chép của những sự kiện này có lẽ sẽ được đặt trong viện bảo tàng, cạnh bức tượng cẩm thạch khắc hình tôi.

(Tự nhắc bản thân: nhớ hỏi ý kiến các điêu khắc gia)

Ngày 4, một sáng trời trong

Hừm, đường nứt này to khủng khiếp. Tôi quên mang theo đèn, nhưng may mà cái giáp tay sáng ra phết. Khi liếc nhìn đường nứt, suýt nữa thì tôi thực sự ngạt thở. Nguyên một đống đường đi lối lại chằng chịt dưới đó. Một mê cung thực sự. Sắp xuống rồi. Sẽ cập nhật tình hình ở bên kia.

Bác Lymere sẽ ghen tị lắm đây.

Ngày 4, tầm giờ ăn trưa?

Tinh thần đi xuống. Sáp vuốt tóc cũng hết. Đúng ra tôi nên mang theo bim bim.
Mới được một phần tư quãng đường mà đã hết dây thừng rồi. Có một gờ hẹp để ngồi nghỉ và chiêm nghiệm tình hình nghiêm trọng này. Tôi phải quyết định: chấp nhận chết đói và tiếp tục đi xuống, hoặc từ bỏ tất cả và ra về tay trắng.

Ngày 4, quá trưa lâu rồi

Có ăn được sáp vuốt tóc không nhỉ?

Ngày 4, giờ uống trà

Tin tốt! Tôi đã tìm thấy gì đó!

Không xa bên dưới chỗ tôi đang ngồi là một CÁNH CỬA. Cũ kỹ, bằng sa thạch, cực kỳ bụi bặm. Tôi phủi mãi mới lộ ra vài ký hiệu. Hình con cú hay sao ấy.

Tôi cố giải mã, nhưng tiếng Shurima cổ của tôi đã lâu không dùng rồi. Chắc là một lời nguyền. Một lời nguyền cực kỳ tệ có thể lan truyền? Hay là một nghìn lời nguyền nhỉ? Quá tuyệt đi! Như tôi vẫn nói ấy mà: nếu nó không bị nguyền thì không đáng công.

Vì tôi không thể tìm ra tay nắm cửa nào, tôi đành phải nhờ đến chiếc chìa khóa vạn năng—giáp tay của tôi. Xin lỗi về cái cửa nhé, lịch sử, nhưng thứ đằng sau nó hấp dẫn tôi hơn là một đống chữ cổ.

Căn phòng này thực sự thú vị. Nó sạch quá đi, cho những người mới bắt đầu và—

Xin lỗi, tôi nghĩ mình nghe thấy tiếng gì đó. Tiếng nứt vỡ? Tiếng bước chân?

Muộn màng nhận ra, phát bắn từ chiếc giáp tay có lẽ quá mạnh để trụ đỡ chịu được. Phải chạy thôi. Chẳng ai nhớ những nhà thám hiểm bị chôn vùi đâu.

Ngày 4, gần giờ ăn tối

Vui thật. Tôi cứ nghĩ hầm mộ sẽ sập chứ, vì hầm mộ lúc nào cũng sập, đặc biệt khi tôi ở trong đó. Nhưng, cái gì THỰC SỰ đã xảy ra? Cánh cửa không nói sai, căn phòng đã bị nguyền rủa.

Hóa ra ở Oshra Va’Zaun có Kho Tàng Thánh Tích nổi danh. Một trong những “thánh tích” đó là một cổ vật từng thuộc về kẻ trục hồn của hoàng đế, Carikkan. Có vẻ ông ta đã giam giữ những thực thể gây rối vào nhiều loại đồ vật khác nhau, và dùng chúng cho mục đích đen tối. Và ông ta chết ngay ở đây, Zaun ngày nay!

Ông ta cũng có MỘT ĐÀN chiến binh đá hung hăng, những kẻ không thích người ta chạm vào đồ của Carikkan.

Đừng lo, tôi không bắn tan tành TẤT CẢ bọn chúng đâu!

Tôi có thể lấy tấm phù điêu bằng vàng được bảo tồn hoàn hảo này. Trên đó khắc huyền thoại về “Ngày Của Lửa” và lời thề bảo vệ Oshra Va’Zaun của Carikkan. Nguyên một đoạn bí mật lịch sử để tôi nhét vào túi! Nó sẽ thay đổi thế giới này!

(Hy vọng không chỉ mỗi giới hàn lâm. Ai quan tâm đến giới hàn lâm đâu.)

Ngày 5?

Lời nguyền cổ Shurima thực sự không đùa được. Không chỉ có một một đàn chiến binh đá hung hăng (Đợi đã, gọi là golem đúng không nhỉ?) mà còn có nước ào ào tuôn ra từ những khe nứt trên sàn nữa. Chắc tôi đang ở dưới lòng Sông Pilt.

Chạy qua quá nhiều đường hầm. Một đống cửa khóa. Phải cưỡng lại thôi thúc mở tất cả chúng ra.

Hình như sắp lên đến mặt đất rồi, tốt quá, vì tôi thấy mấy con lươn bùn xấu xí cách đó vài đường hầm. Những sinh vật kinh tởm.

Cũng phải một lúc lâu tôi mới xem xét lại được, nhưng chừng nào còn giữ bức phù điêu này nguyên vẹn, chuyến đi của tôi hoàn toàn đáng giá.

Buồn thay, tôi đã dùng hết chỗ sáp rồi.

Ngày 6, trở lại nền văn minh

Đang ở Zalie. Đây thực sự là chỗ bán đồ tốt nhất Piltover—quả thật, tôi ở đây để tận dụng chính sách đổi trả tuyệt hảo của họ. Áo của tôi đã rách tả tơi. Đôi ủng thì không hoàn toàn chống nước. Tôi dám nói toàn đồ lỗi… nhưng Zalie đã chuẩn bị sẵn đồ thay thế cho tôi.

Hội Thám Hiểm sẽ không bao giờ để ý đến tôi nếu tôi trình ra cuốn ghi chép, cả cái phù điêu nữa, trong bộ dạng của một kẻ hành khất đâu! Tôi phải thật bảnh. Áo mới. Quần mới. Ủng mới. Tất mới. Sáp vuốt tóc nữa.

Đẹp trai không có gì sai. Tin tôi đi.

Ngày 9, kiểm soát thiệt hại

Tôi trịnh trọng tuyên bố rằng mình KHÔNG LIÊN QUAN đến việc một đàn sinh vật hung dữ tràn lên Piltover. Đừng đổ lỗi cho tôi!

Vậy thì, ai là người để đổ lỗi đây? Thu ngân ở Zalie.

Đừng bao giờ để tay thu ngân vụng về ở Zalie đụng đến tấm phù điêu bằng vàng được phù phép mà bạn đã tốn bao công sức lấy được từ một kho tàng bị quên lãng nằm sâu dưới lòng Zaun. Tại sao à? Vì chắc chắn hắn sẽ mở nó ra, và đặt nó bên bục cửa sổ dưới ánh nắng trực tiếp… điều đó hiển nhiên sẽ gọi ra những giọng nói bằng một ngôn ngữ trời ơi đất hơi nào đấy. Rồi thì, tấm phù điêu quý giá của bạn sẽ bắt đầu tỏa sáng trước khi nổ tung thành những mảnh cháy hừng hực.

Vâng. Hóa ra khi đặt dưới ánh sáng ngày xuân phân, tấm phù điêu sẽ giải phóng đàn yêu tinh kinh dị của Carikkan.

Được rồi, tôi không biết hôm nay là ngày xuân phân. Lỗi tôi. Tôi nên đầu tư mua một quyển lịch.

(Tự nhắc mình: mua lịch, không phải ở Zalie.)

Mặt đất rung chuyển. Chắc tôi nên ngừng viết, vì càng ngày càng nhiều mấy con quỷ này tuôn ra từ ống cống Tôi dùng giáp tay bắn được vài con. Chúng không thích điều này chút nào, và tan biến nhanh như gió. Tôi giỏi thật!

Vậy đó, mọi bằng chứng tôi có là cuốn nhật trình này, và những lời nói của chính tôi.

Ngày 12, cần hỗ trợ về luật

Phiên sơ thẩm sẽ diễn ra vào tuần tới.

Cần ngồi đọc Luật Vu khống và Phỉ báng Piltover. Tất nhiên là tôi sẽ trình diện.

Nguồn: League Of Legends Universe

Chuyên mục Hồ Sơ Nhân Vật Liên Minh Huyền Thoại

Website: hosonhanvat.vn

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Bình Luận
Loading...