Hồ sơ – Tiểu sử – Truyện ngắn DIANA – VẦNG TRĂNG AI OÁN

0 9

Cầm trong tay thanh gươm ánh trăng, mang trên người bộ chiến giáp lấp lánh của ánh sương đêm đông, Diana là hiện thân của sức mạnh ánh trăng bạc. Được cường hóa bởi quyền năng của một Thượng Nhân phía bên kia đỉnh núi Targon hùng vĩ, Diana giờ không còn hoàn toàn là một con người, và cô phải chật vật tranh đấu để thấu hiểu sức mạnh và mục đích của mình trên thế giới này.

Hồ sơ - Tiểu sử - Truyện ngắn DIANA - VẦNG TRĂNG AI OÁN - ho so tieu su cau chuyen cua diana -

“Ta là ánh sáng chảy trong linh hồn của mặt trăng.”~ Diana

  • Tên Tướng: Diana
  • Chủng tộc: Nhân Loại
  • Vai Trò: Đấu Sĩ
  • Vùng Đất: Targon

Tiểu Sử DIANA – VẦNG TRĂNG AI OÁN

Diana không thuộc về ngọn núi Targon. Một đám những thợ săn Solari đã phát hiện ra cô được quấn chặt quanh cha mẹ mình đã chết cóng từ lâu – rõ là những kẻ ngoại nhân đã du hành từ rất xa đến vùng đất này. Những người thợ săn đưa cô đến ngôi đền của họ, dâng hiến và nuôi nấng cô như một thành viên của Tộc Thái Dương Cuối Cùng, được biết đến nhiều hơn với cái tên Rakkor.

Như bao tín đồ khác của hội Solari, cô đã phải trải qua những bài huấn luyện nghiêm ngặt về cả thể chất cũng như giáo lý. Dù vậy, không như những người khác, Diana luôn quyết tâm tìm hiểu vì sao người Solari lại đi theo giáo lý của họ, và lý do đằng sau đức tin ấy. Cô dành hàng buổi chiều trong những thư phòng, ngấu nghiến những tài liệu trong ánh trăng mờ đục. Kì lạ thay, cuộc kiếm tìm lại đem đến cho cô nhiều câu hỏi hơn là câu trả lời, và những lời hồi đáp hời hợt của những bậc sư phụ không thể dập tắt chút nào trí tò mò nơi cô.

Khi Diana bắt đầu để tâm đến những quyển di thư với những chương đã bị xé mất, và việc toàn bộ những tư liệu về mặt trăng dường như thất lạc, các sư phụ đã khắc nghiệt trừng phạt cô với mong muốn ép cô phải tuân phục. Và cứ thế, những đồng môn của cô cũng dần xa lánh cô và những câu hỏi mà cô đặt ra.

Chỉ có một ngọn hải đăng dẫn lối cho cô suốt trong những năm dài bức bối, lạc lối ấy: Leona. Cô ta là người tận hiến nhất trong hàng ngũ những người đồng trang lứa với Diana, và giữa họ thường nảy ra những cuộc tranh cãi bất tận. Dù chẳng ai chịu nghe ai trong những cuộc cãi vã ấy, nhưng giữa họ vẫn dần hình thành một tình bạn thân thiết.

Và rồi, trong một đêm trăng rực rỡ, Diana phát hiện ra một hang động nằm ẩn sâu trong núi đá. Ánh trăng tràn ngập nơi những bức tường của nó, để lộ ra hình ảnh của mặt trời, của những người lính trong giáp vàng đứng bên cạnh những chiến binh giáp bạc, đại diện cho mặt trăng, nơi đỉnh cao nhất của Núi Targon. Mừng rỡ, Diana chạy như bay trở về để chia sẻ thông tin đã hiển hiện rõ này cho Leona – rằng mặt trời và mặt trăng không hề là kẻ thù!

Nhưng điều đó lại không khiến Leona lấy gì làm vui.

Cô khuyên Diana nên gạt đi hoàn toàn ý nghĩ tà đạo này khỏi tâm trí mình, cảnh báo cô về những hình phạt có thể trút lên đầu cô nếu cô chia sẻ nó với những người khác. Diana chưa bao giờ thấy người bạn nghiêm túc của mình trở nên sốt sắng như thế này.

Sự bức bối cứ dần gặm nhấm cô. Cô đã vươn đến gần như mọi kiến thức của người Solari, và ngay cả Leona cũng không chấp nhận khám phá mới này. Hội Solari đang che giấu điều gì? Ngày càng thôi thúc, cô biết rằng chỉ có một nơi mà có sẽ tìm được câu trả lời cuối cùng: Đỉnh Núi Targon.

Chuyến leo đã thách thức cô trên mọi phương diện, và thời gian như ngừng lại khi cô đặt chân đến đỉnh núi. Để sống sót, cô đã tập trung dồn hết suy nghĩ vào người bạn đồng hành đơn độc của mình, vào những câu trả lời sẽ giúp hội Solari tốt đẹp hơn, toàn vẹnhơn.

Đỉnh núi đã chào đón cô bằng một mặt trăng đầy đặn, sáng rực mà cô chưa bao giờ thấy trước đây. Chỉ trong chốc lát thích thú, một luồng ánh trăng đâm sầm vào cô và cô chợt cảm thấy như một thực thể nào đó đang kiểm soát mình, chia sẻ cho cô những ký ức về quá khứ, nơi tồn tại một tôn giáo Rakkor khác mang tên Lunari. Diana nhận ra rằng thực thể này chỉ có thể là một trong những Thượng Nhân huyền thoại… và cô vừa được nó chọn làm vật chủ.

Khi ánh sáng tan dần, tâm trí cô lại một lần nữa là của chính cô. Diana nhận thấy mình đang mặc một bộ giáp bạc, tay cầm một lưỡi gươm ánh trăng, và mái tóc đen tuyền trước đây đã chuyển màu, lấp lánh bạc. Cô quay lại, chợt nhận ra rằng mình chẳng hề đơn độc – Leona đã ở đó, trong một bộ chiến giáp vàng tương tự, tay cầm mũi kiếm và tấm khiên sáng loáng như chính ánh dương.

Diana mừng rỡ chia sẻ thời khắc thông hiểu này với người bạn của mình, nhưng Leona chỉ nghĩ đến việc quay trở lại Solari. Diana khẩn khoản xin cô đừng làm điều đó, van nài rằng họ có thể cùng nhau đối mặt với tương lai phía trước. Nhưng Leona đã từ chối, và sự bất đồng giữa họ đã khiến một trận chiến long trời nổ ra giữa ánh trăng và lửa trời.

Sợ rằng mình sẽ đánh mất bản thân cho sức mạnh Thượng Nhân, Diana đã lao mình bỏ chạy xuống núi. Nhưng, để minh oan cho bản thân, cô cảm thấy rằng mình giờ đây đã có quyền chất vấn những bài giảng của hội Solari. Đây là lúc để cô đối mặt với họ, chỉ ra những sai lầm trong giáo lý của họ.

Vượt qua đám lính canh Ra’Horak, Diana tiến thẳng vào đại sảnh của những tu sĩ cấp cao. Họ lắng nghe trong nỗi kinh hoàng tột độ khi cô nói về những gì cô đã biết được về hội Lunari… và rồi họ tuyên bố cô là một kẻ tà đạo, một kẻ báng bổ, là sứ giả của những ngụy thần. Cơn thịnh nộ lấp đầy Diana, được cường hóa bởi chính Thượng Nhân bên trong cô, và cô đã chấp nhận nó với một vụ nổ ma thuật ánh trăng kinh hoàng. Hoảng hốt, cô bỏ chạy khỏi điện thờ, để lại sau lưng mình những xác chết vương vãi.

Giờ đây, được dẫn dắt bởi những ký ức mơ hồ, và những thứ kiến thức cổ đại vụn vỡ, Diana bám víu vào một sự thật duy nhất mà cô biết chắc chắn – người Lunari và Solari không nhất thiết phải là thù, và có một sứ mệnh vĩ đại hơn nhiều dành cho cô, hơn là một nữ tu Solari nơi sườn núi Targon.

Và dù tương lai phía trước còn mờ mịt, Diana sẽ theo đuổi nó đến cùng, bất kể với cái giá nào.

Truyện Ngắn DIANA – VẦNG TRĂNG AI OÁN: CÔNG VIỆC TRONG ĐÊM

Đêm tối luôn là thời điểm yêu thích của Diana, ngay cả khi còn là một đứa trẻ. Vẫn luôn là thế kể từ lúc cô đủ lớn để trèo qua tường điện Solari và ngắm nhìn mặt trăng trôi dần qua dải Ngân Hà. Cô ngước nhìn qua rừng cây rậm rạp, đôi mắt tím kiếm tìm ánh trăng bạc, nhưng chỉ thấy những tia sáng mờ nhạt xuyên qua tầng mây dày và tầng lá tối đen.

Cây cối mọc dày đặc, đen kịt và phủ đầy rêu, cành lá như những cánh tay vặn vẹo vươn lên trời. Cô không còn nhìn được đường đi nữa, nó đầy cỏ dại và cây gai chắn đường, quẹt cả vào bộ giáp của cô. Diana nhắm mắt lại khi thấy một ký ức gợn lên.

Một ký ức, vâng, nhưng không phải của cô. Nó là một thứ gì khác, một thứ gì đó rút ra từ linh hồn thượng giới chia sẻ chung thân xác với cô. Khi cô mở mắt, một hình ảnh lờ mờ của khu rừng xuất hiện trên hàng cây trước mặt. Cô thấy cùng những cái cây đó, nhưng ở một thời điểm khác, khi chúng còn trẻ và căng đầy nhựa sống. Con đường khi ấy tràn đầy ánh sáng và hoa dại mọc hai bên.

Khôn lớn trong môi trường khắc nghiệt của Núi Targon. Diana chưa từng thấy một khu rừng nào như thế. Cô biết mình đang thấy một vọng âm của quá khứ, nhưng mùi kim ngân và hoa nhài thật hơn bất kỳ thứ gì cô từng trải nghiệm.

“Cảm ơn,” cô thì thầm, theo sau vệt sáng mờ ảo của lối đi cổ xưa.

Nó dẫn Diana qua những gốc cây khô héo đáng ra phải chết từ lâu. Nó leo lên sườn núi lởm chởm đá, đi qua những hàng thông xù xì và cây linh sam. Nó vắt ngang những dòng suối trên núi và lượn qua một vách núi dựng đứng trước khi đưa cô đến một bình đài nhìn xuống một hồ rộng đầy nước lạnh và đen đặc.

Ở trung tâm bình đài là một vòng tròn đá cao ngất, trên đó chạm khắc những hình xoắn lặp đi lặp lại và những dấu hiệu lạ lùng. Trên mỗi tảng đá, Diana thấy cùng một cổ tự đang tỏa sáng trên trán cô và biết rằng mình đã đến nơi cần đến. Cô nổi gai ốc khi một cảm giác kỳ quái nổi lên, một cảm giác gắn liền với ma thuật hoang dã và nguy hiểm. Thận trọng, cô tiến lại gần vòng tròn, đôi mắt tìm kiếm hiểm họa. Diana không thấy gì, nhưng có biết có thứ gì đó đang ở đó, thứ gì đó thù nghịch mà lại thân quen.

Diana bước đến trung tâm vòng tròn và rút kiếm ra. Thanh kiếm lưỡi liềm sáng lên như kim cương khi ánh trăng xuyên qua làn mây. Cô quỳ xuống, cúi đầu, chống mũi kiếm xuống đất, chuôi kiếm tựa vào má.

Cô đã cảm thấy trước cả khi nhìn thấy.

Áp lực bất chợt tăng lên. Một đòn xung kích vào thinh không.

Diana lao vút đi khi khoảng trống giữa những tảng đá mở rộng ra. Ba con quái thú xông thẳng vào cô với tốc độ cuồng bạo; bộ giáp xương và móng vuốt thép.

Khủng bố.

Diana luồn dưới cái hàm đầy răng đen bóng như gỗ mun, vung thanh kiếm thành một đường cong trên đầu, cắt con quái thú ra làm hai. Nó gục xuống, tan biến dần. Cô xoay mình khi hai con thú còn lại bao vây, giờ chúng đã cảnh giác trước lưỡi kiếm tỏa sáng của cô. Sinh vật vừa bị hạ gục giờ trở thành một vũng hắc ín sủi bọt.

Chúng lại lao tới cô từ hai phía. Da chúng sẫm lại thành màu tía, rít lên trong thù địch. Diana nhảy qua con quái ở bên phải và quét thanh kiếm vào cổ nó. Cô ngâm nga một chú ngữ của Hội Lunari và ánh sáng rực rỡ bùng lên từ thanh kiếm.

Con thú trọng thương và đổ gục trước sức mạnh của thanh nguyệt kiếm. Cô chạm đất và xoay người né đòn tấn công của con thú cuối cùng. Không đủ nhanh. Móng vuốt sắc nhọn cắt qua lớp thép của áo giáp và lôi cô theo. Lồng ngực con thú mở ra, để lộ một đống cơ quan cảm giác và răng móc. Nó cắn vào vai cô. Diana hét lên khi cơn lạnh tái tê lan truyền khắp vết thương. Cô xoay kiếm và đâm phần chuôi vào người con thú. Nó rít lên và buông lỏng ra. Diana lăn người đi, cắn chặt răng cố chịu cơn đau đang chạy khắp cơ thể. Cô cầm thanh nguyệt kiếm lên khi mây bắt đầu tụ lại.

Con thú ngửi thấy mùi máu và cơn đói của loài thú săn mồi trùm lấy nó. Giờ nó đã hoàn toàn chuyển sang màu tía đen độc địa. Cánh tay đầy vuốt lộ ra và biến thành một đống móc và móng. Vết thương cô vừa gây ra cho nó bắt đầu liền lại.

Linh hồn bên trong Diana trỗi dậy. Nó tràn đầy tâm trí cô với mối căm ghét bất diệt đến từ một kỷ nguyên khác. Những trận đánh từ xa xưa thoáng qua trước mắt cô, những trận đánh khốc liệt đến nỗi nhấn chìm cả thế giới trong lửa đó; một cuộc chiến đã thay đổi toàn bộ thế giới này.

Sinh vật kia lao vào Diana, cơ thể nó cuộn lên sức mạnh nguyên thủy từ một thế giới khác.

Mây tan đi và một luồng sáng bạc rọi xuống dưới. Thanh kiếm của Diana tắm trong ánh trăng, lưỡi kiếm lấp lánh. Cô chém nó xuống một nhát chí mạng, cắt đôi người con thú.

Con quái biến mất trong một vụ nổ sáng bừng. Nó tan vào màn đêm, để lại Diana một mình trên bình đài, ngực trĩu nặng khi sức mạnh của thực thể đã cùng hòa hợp với cô trên dãy núi rút dần.

Cô xua đi hình ảnh vọng lại của một thành phố trống rỗng đã từng tồn tại với thời gian. Nỗi buồn ngập tràn trong cô, dù cô chưa bao giờ biết nơi đây, nhưng ngay cả khi đang than khóc cho nó, ký ức về nó cũng mờ đi và cô lại trở về là Diana.

Những sinh vật kia đã biến mất và vòng tròn đá rực sáng những sợi chỉ bạc lấp lánh. Được giải phóng khỏi nơi đầy thù hận phía bên kia tấm màn, sức mạnh phục hồi của chúng thấm vào đất. Diana thấy nó đang lan tỏa khắp nơi, xuyên qua lớp đất đá đến tận tâm trái đất.

“Công việc đêm nay đã hoàn thành,” cô nói. “Con đường đã bị phong ấn.”

Cô quay lại nơi ánh trăng soi bóng xuống mặt nước hồ. Nó vẫy gọi cô, từng đợt sóng không ngừng cuộn vào tâm hồn cô và thúc giục cô tiến bước.

“Nhưng sẽ luôn có một công việc trong đêm khác,” cô nói.

Nguồn: League Of Legends Universe

Chuyên mục Hồ Sơ Nhân Vật Liên Minh Huyền Thoại

Website: hosonhanvat.vn

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Bình Luận
Loading...