Đấu La Đại Lục Chương 450 : Trở về Hạo Thiên Tông

0 54

Đấu La Đại Lục Chương 450 : Trở về Hạo Thiên Tông

Lúc đầu, khi Đường Tam đưa Thần Tượng Lâu Cao cùng một số lượng lớn kim loại quý hiếm đến Hạo Thiên Tông, cách điều chế độc dược cũng được hắn để lại đó. Hắn đã sớm làm thí nghiệm, thuốc nổ ở thế giới này hoàn toàn có khả năng bào chế được. Bởi vậy, Lâu Cao không chỉ là muốn chế tạo Bạo Vũ Lê Hoa Châm, mà còn muốn chế tạo ám khí bài danh đệ nhất của Đường Môn: Phật Nộ Đường Liên, loại ám khí kinh khủng mà kiếp trước Đường Tam đã dành rất nhiều thời gian, công sức nghiên cứu.

Xét tương đối mà nói chế tạo Phật Nộ Đường Liên còn khó hơn chế tạo Bạo Vũ Lê Hoa Châm. Bởi vì điều phối thuốc nổ cùng chú tạo đều vô cùng khó khăn. Nhưng dù sao Đường Tam cũng đã từng chế tạo thành công Phật Nộ Đường Liên, bởi vậy hắn để lại cho Lâu Cao bản vẽ cực kì tinh chuẩn, tinh chuẩn tới từng chi tiết. Từ góc độ đó mà nói, chế tạo Bạo Vũ Lê Hoa Châm ngược lại còn khó khăn hơn một chút.

Trải qua năm năm thời gian, Đường Tam cũng không dám khẳng định Lâu Cao có thể chế tạo thành công hai món tuyệt thế ám khí đó hay không, nhưng nghĩ đến có bá phụ hắn phụ trợ, việc rèn hẳn là không có vấn đề gì.

Hạo Thiên Tông ở phía đông Thiên Đấu Thành, cách khoảng ba trăm dặm. Xa xa một nhà bốn người Đường Tam đã thấy được khói bếp bốc lên từ tiểu sơn thôn kia.

Đường Hạo lúc đầu mặc dù cho Đường Tam bản đồ nơi này nhưng bản đồ đó lại do Đường Nguyệt Hoa – cô cô của Đường Tam đưa cho hắn. Chính bản thân hắn cũng chưa từng tới nơi đây. Trong mắt Đường Hạo rõ ràng hiện lên một tia lãnh quang.

Không lâu trước đây Hạo Thiên Tông vẫn là thiên hạ đệ nhất tông môn, lúc này tại thành ra bộ dáng như thế này, thậm chí phải lấy một sơn thôn lụi bại như vậy làm nơi đặt tông môn. Có thể hiểu được tâm tình lúc này của phong hào Hạo Thiên Đấu La Đường Hạo.

Bất chợt, bàn tay trái đang nắm chặt của hắn lại bị một bàn tay mềm mại bắt lấy. Đường Hạo quay đầu nhìn lại chỉ thấy thê tử đang ôn nhu nhìn mình. A Ngân nhẹ giọng nói:

– Đừng suy nghĩ quá, hai cha con chàng đã trở về, Hạo Thiên Tông nhất định tái hiện huy hoàng năm xưa.

Nhìn thê tử, nét mặt Đường Hạo trở lên nhu hòa rất nhiều. Cầm lấy bàn tay A Ngân, gật đầu:

– Yên tâm, ta không có việc gì. Rốt cuộc trở về trong lòng không khỏi cảm thán mà thôi.

Đường Tam nhìn hình dáng tàn tạ không trọn vẹn của phụ thân không nhịn được nói:

– Ba, Hạo Thiên Tông nếu không chịu dung nạp chúng ta, chờ người cầm lại hồn cốt, chúng ta đi là được.

Đường Hạo sắc mặt nghiêm lại, trầm giọng quát:

– Câm miệng, Tiểu Tam, ngươi phải nhớ kĩ. Chúng ta đều là phần tử trong tông môn. Võ hồn chúng ta sử dụng là võ hồn truyền thừa Hạo Thiên Chuy. Bất luận lúc nào, ngươi cũng là một đệ tử Hạo Thiên Tông.

Tuy chỉ còn một tay, một chân nhưng khi nổi giận, uy nghiêm của Đường Hạo vẫn như trước.

– Dạ.

Đường Tam vội vã đáp ứng một tiếng. Chẳng qua trong lòng hắn lúc này lại không có hảo cảm gì đối với Hạo Thiên Tông.

Nhìn sơn thôn phía sau ngọn núi, Đường Tam trong lòng thầm nghĩ nếu như hết thảy thuận lợi thì không sao. Nhưng nếu mấy vị trưởng lão dám gây bất lợi cho phụ thân, đừng trách hắn hạ thủ bất lưu tình.

Đúng lúc này Đường Tam bắt gặp ánh mắt của mẫu thân, trong ánh mắt đó Đường Tam thấy được sự ủng hộ của mẫu thân.

Đường Hạo vì hồi báo tông môn, tự đoạn hai chi, nhưng Hạo Thiên Tông nhiều năm qua chưa từng ủng hộ Đường Hạo. Điều này cũng làm cho A Ngân không có hảo cảm đối với Hạo Thiên Tông. Thậm chí còn có một tia ác cảm, tự nhiên nàng sẽ ủng hộ con trai.

Có mẫu thân ủng hộ, Đường Tam nhất thời cảm thấy khoan khoái. Bất luận tình cảm phụ thân dành cho tông môn là cố chấp như thế nào, nhưng trong lòng phụ thân hắn ảnh hưởng của mẫu thân hắn tuyệt không kém. Tới thời khắc mấu chốt, lời nói của mẫu thân sẽ có tác dụng không nhỏ.

Trong khi nói chuyện bọn họ đã đi tới cửa thôn. Một vài thôn phu đã nhìn thấy bọn họ. Mặc dù Đường Tam đã từng tới đây nhưng số người gặp hắn cũng không nhiều, hơn nữa ở đây toàn là ngoại nhân đệ tử. Thấy bốn người đi đến, vài người thôn phu tiến lên ngăn lại.

– Xin hãy rời khỏi nơi này. Nơi đây không chào đón người ngoài.

Một thôn phu lãnh đạm nói.

Đường Tam nhíu mày:

– Lời nói y như lần trước, một tia thiện ý đều không có. Vừa nói hắn vừa phóng xuất võ hồn Hạo Thiên Chuy.

Hắc quang chưa xuất hiện, áp lực từ chỗ cánh tay trái của Đường Tam đã như mây đen che kín đầu bọn họ. Hạo Thiên Chuy hiện ra, nhưng không phải như lúc trước không có hồn hoàn nào. Thân chuy thật lớn, đen thui, trông còn uy mãnh hơn cả Hải Thần tam xoa kích, đầu chuy to gấp đôi trước đây, cán chuy cũng dài đến hai thước. Bộ dáng hiện tại không phải là một thanh chú tạo chuy mà là một thanh chiến chuy uy mãnh.

Những hoa văn đen trên thân chuy lưu chuyển, nhất là những hoa văn Sát Thần lĩnh vực, trông như có một tầng ánh sáng huyết sắc, trong khí phách đó ẩn hàm sát khí mãnh liệt giống như thực chất nhanh chóng khuyếch tán ra.

Một đỏ, hai đen, ba cái hồn hoàn chỉnh tề xếp hàng trên thân Hạo Thiên Chuy, quang mang như chìm vào thân chuy, nhưng lại tỏa ra áp lực tràn ngập. (chả biết sao cái võ hồn này lại có một cái màu đỏ nữa 0.0).

Mấy tên thôn phu đang ngăn phía trước đồng thời đại biến, hoảng sợ không ngừng lui về phía sau, một mực lui tới tận cửa thôn mới miễn cưỡng đứng lại được. Họ chăm chú nhìn vào Hạo Thiên Chuy trong tay Đường Tam kinh hãi không nói lên lời.

Đường Tam thản nhiên nói:

– Nhanh đi hồi báo cho tông môn, thông báo cha con Đường Hạo, Đường Tam mang theo gia quyến trở về.

Vài tên thôn dân nhìn nhau, vội vã hướng trong thôn chạy đi.

Lúc này, Đường Hạo có vẻ đăm chiêu nghĩ đến cái gì. Chau mày, A Ngân thì vẻ mặt lạnh nhạt đứng ở bên cạnh hắn, kéo lấy cánh tay cụt của chồng (cụt thì lấy gì mà kéo đây >.

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu

Đọc truyện Đấu La Đại Lục

 

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Bình Luận
Loading...