Đấu La Đại Lục Chương 345 : Áo Tư Tạp, Trữ Vinh Vinh

0 209

Đấu La Đại Lục Chương 345 : Áo Tư Tạp, Trữ Vinh Vinh

Hai người rời khỏi trà lâu, Áo Tư Tạp trở về, Đường Tam cũng không có tâm tình đi làm việc của mình, đơn giản là cùng hắn quay về học viện.Hắn cũng không hy vọng sau khi Áo Tư Tạp cùng Trữ Vinh Vinh gặp lại thì lại có một sai lầm nào, nhất là Trữ Vinh Vinh rất có thể sẽ dẫn Trữ Phong Trí đến.

Ra khỏi trà lâu, Áo Tư Tạp lại đội chiếc mũ của mình lên, Đường Tam biết, hắn đối với việc dung mạo mình bị hủy vẫn là rất để ý.Cũng không nói thêm gì cả, hai người rất nhanh về tới Sử Lai Khắc học viện.Đang lúc bọn họ chuẩn bị đi vào học viện, Áo Tư Tạp lại ngây dại, dừng cước bộ lại, không nhúc nhích nhìn về một nơi.

“Tam ca, ta đã về rồi.Ta đi nhanh đấy chứ.”Chỉ thấy Trữ Vinh Vinh kéo tay Trữ Phong Trí, cũng hướng phía học viện bên này đi tới.Cốt Đấu La lẳng lặng đi theo sau bọn họ.Cho dù là ở trong Thiên Đấu thành này, Thất Bảo Lưu Ly tông cũng không chút nào dám buông lỏng việc bảo vệ tông chủ.

Năm năm không gặp, Đường Tam phát hiện, Trữ Phong Trí đã già đi rồi, hai bên mai đã hoa râm, trên vầng trán cũng mất đi vẻ anh tư bừng bừng trước kia, chỉ là khí độ càng thêm trầm ngưng, hơi thở nội liễm. Nụ cười thường có trên khuôn mặt đã biến thành lạnh nhạt.

Trông thấy Đường Tam, Trữ Phong Trí cũng là sửng sốt một chút, mặc dù Trữ Vinh Vinh đã nói cho hắn rằng bề ngoài Đường Tam biến hóa rất lớn, nhưng hắn vẫn là không nghĩ tới sự biến hóa của Đường Tam cư nhiên lại là đại biến kể cả từ dung mạo đến khí chất.Giống như theo lời Trữ Vinh Vinh nói lúc trước vậy, nếu như là hai người đột nhiên gặp nhau, hắn tuyệt đối không nhận ra Đường Tam.

Rất nhanh, song phương đồng thời chạy tới một chỗ, Trữ Phong Trí nhìn Đường Tan từ trên xuống dưới, mỉm cười nói: “Thật khó tin a! Vũ hồn biến hóa lại làm thay đổi hoàn toàn một người.Tiểu Tam, từ trên người ngươi ta lại thấy được kỳ tích.”

Đường Tam khom người hành lễ, “Chào ngài, Trữ thúc thúc.Đã lâu không gặp.” Áo Tư Tạp đứng bên cạnh hắn cũng hành lễ, nhưng lại không có mở miệng.

Ánh mắt Trữ Phong Trí rơi vào trên người Áo Tư Tạp, “Vị này là?” Có người ngoài, hắn tự nhiên sẽ không cùng Đường Tam nói thêm cái gì.

Đường Tam đưa tay vỗ vai Áo Tư Tạp, nhưng không mở miệng.Có một số việc thì nhất định cần phải do chính hắn đối mặt.

Đường Tam rõ ràng cảm giác được thân thể Áo Tư Tạp có chút cứng ngắc, trong lòng thầm than, nhưng hắn vẫn là tàn nhẫn không có thay Áo Tư Tạp giảng hòa.Chỉ là yên lặng chờ đợi sự đáp lại của Áo Tư Tạp.

Nội tâm giằng co, Áo Tư Tạp rốt cuộc cũng cố lấy dũng khí, gian nan giơ tay lên, cầm chiếc mũ trên đầu mình chậm rãi tháo xuống.

Lúc Đường Tam vỗ vai Áo Tư Tạp.Vẻ mặt Trữ Vinh Vinh cũng đã trở nên có chút quái dị.Không biết tại sao.Tim nàng chợt trở nên đập nhanh hơn, không chớp mắt nhìn người kia từ từ tháo chiếc mũ xuống.

Khi chiếc mũ rốt cuộc không thể che kín khuôn mặt Áo Tư Tạp nữa, sắc mặt Trữ Vinh Vinh trở nên trắng bệch.Thân thể trở nên hoàn toàn cứng ngắc.Khóe mắt trong nháy mắt đỏ lên.Một tầng hơi nước từ trong đôi mắt trào ra.

Hai mắt Áo Tư Tạp đồng dạng cũng đỏ.Dùng giọng nói đã khàn khàn, có chút gian nan mở miệng, “Trữ tông chủ. Vinh Vinh.Ta đã trở về.”

“Oa —-” Trữ Vinh Vinh khóc òa lên.Đột ngột nhào tới trước mặt Áo Tư Tạp.Hai tay dùng sức đấm vào ngực hắn.Nhưng lại một câu cũng nói không nên lời.

Nhìn Áo Tư Tạp tháo chiếc mũ xuống.Trữ Phong Trí kinh ngạc há hốc mồm.Nhất là khi hắn trông thấy vết sẹo dài trên mặt Áo Tư Tạp.Trong mắt không khỏi toát ra một tia cảm khái, cùng Đường Tam giống nhau không có mở miệng.Chỉ là yên lặng đứng ở nơi đó nhìn đôi tình lữ đã ly biệt nhau năm năm.

Áo Tư Tạp mặc cho Trữ Vinh Vinh đấm lên ngực mình.Nhưng lại không làm gì.Chỉ là khóe mắt chảy xuôi xuống một dòng nước mắt làm ướt bộ râu quai nón của hắn.

Tiếng khóc Trữ Vinh Vinh một điểm cũng không có giảm nhỏ, nhưng nàng tựa hồ đấm đến mệt, đột ngột giang hai tay, ôm chặt lấy hông Áo Tư Tạp.Để cho thân thể mềm mại của mình gắt gao cùng hắn dán chặt lấy nhau, phảng phất muốn đem chính mình dung nhập vào trong thân thể của hắn.

Ngọn lửa trong nội tâm bốc lên đỉnh đầu, ở một khắc này, Áo Tư Tạp cũng rốt cuộc bất chấp có ai ở bên cạnh, gắt gao đem Trữ Vinh Vinh ôm ngực mình, toàn thân run rẩy ôm lấy người yêu của mình, phảng phất ôm thiên địa bình thường.Ngay lúc này, bất luận là trong mắt hay là trong lòng, hắn đều cũng không dung nhập thêm hình bóng nào khác.

“Tông chủ.”Cổ Dong lẳng lặng đứng ở bên cạnh Trữ Phong Trí.Quang mang trong mắt mang theo vài phần khẩn cầu.

Trữ Phong Trí than nhẹ một tiếng, hướng hắn gật đầu.

Đường Tam lãnh nhãn bàng quan, tự nhiên thấy được điều này, trên mặt không khỏi nở một nụ cười, cúi đầu, hôn lên trán con thỏ nhỏ mình đang ôm trong ngực.

Trữ Phong Trí hướng Đường Tam nói: “Bọn họ lâu như vậy không gặp, nhất định có rất nhiều lời muốn nói.Tiểu Tam, dẫn ta đến nơi nào đó ngồi đi.Ngươi không phải có chuyện muốn nói với ta sao?”

Đường Tam gật đầu, đi trước dẫn đường.Dẫn theo Trữ Phong Trí cùng Cốt Đấu La đi vào Sử Lai Khắc học viện.Mà cả quá trình bọn họ rời đi. Hai người Áo Tư Tạp cùng Trữ Vinh Vinh lại không phát giác ra chút nào.Bọn họ đã hoàn toàn đắm chìm trong niềm hạnh phúc cùng hưng phấn khi gặp lại nhau.

Đi trên con đường nhỏ trong Sử Lai Khắc học viện, Trữ Phong Trí nói: “Tiểu Tam.Chuyện của ngươi ta cũng nghe Vinh Vinh nói qua rồi, đừng buồn.Ta tin tưởng ngươi nhất định có thể thành công phục hoạt (giống với “hồi sinh”, nghĩa là làm sống lại) Tiểu Vũ.”

Đường Tam gật đầu, “Cám ơn ngài, Trữ thúc thúc.Ta nhất định sẽ cố gắng.”

Trữ Phong Trí đột nhiên hỏi: “Tiểu Tam, ngươi đối với chuyện của Áo Tư Tạp cùng Vinh Vinh thì cảm thấy thế nào?”

Đường Tam suy nghĩ một chút, dùng một câu nói ngắn gọn nhất trả lời Trữ Phong Trí, “Ta tin tưởng Áo Tư Tạp sẽ dùng cả tính mạng của mình để bảo vệ Vinh Vinh.”

Trữ Phong Trí than nhẹ một tiếng, “Ta hiểu.Sử Lai Khắc Thất Quái các ngươi mỗi người đều là kỳ tài ngút trời.”

Đường Tam mỉm cười nói: “Cám ơn sự khích lệ của ngài.Trữ thúc thúc, lần này ta nhờ Vinh Vinh mời ngài đến, có một chuyện trọng yếu muốn cùng ngài thương lượng.Chuyện này ta chỉ hy vọng Thất Bảo Lưu Ly tông của ngài biết, không hy vọng cùng Thiên Đấu đế quốc có giao tập (tập “集” = hội họp) gì.Ngài xem xem có được không?”

Nếu như là một gã thanh niên hồn sư bình thường, Trữ Phong Trí sợ rằng sẽ không hề để ý tới hắn.Mặc dù Thất Bảo Lưu Ly tông tông môn bị hủy, nhưng nói như thế nào hắn cũng từng là tông chủ của một trong thượng tam môn.Lời nói của Đường Tam tương đương với đang cùng hắn bàn bạc điều kiện.

Nhưng Trữ Phong Trí đối với Đường Tam, đương nhiên sẽ không làm ra cái chuyện phất tay áo bỏ đi, mà ngược lại, hắn đối với lời nói của Đường Tam là cực kì coi trọng.Bởi vì, không tính Hạo Thiên Tông sau lưng Đường Tam, chỉ riêng bản thân Đường Tam, cũng có đủ bản sự để hắn coi trọng.

Dẫn đầu Sử Lai Khắc Thất Quái khuất nhục quần hùng, đạt được vị trí quán quân trong đại hội tinh anh cao cấp hồn sư học viện toàn đại lục (toàn đại lục cao cấp hồn sư học viện tinh anh đại tái), chế tạo ra nhiều ám khí tinh xảo tuyệt luân như vậy.Nếu như không phải nhờ có ám khí của Đường Tam, nói không chừng Thất Bảo Lưu Ly tông sẽ cùng chung một kết cục với gia tộc Lam Điện Phách Vương Long.Trữ Phong Trí mặc dù ngoài mặt chưa nói ra, nhưng trong lòng lại luôn luôn nhớ kỹ phần nhân tình này.

Trữ Phong Trí hoàn toàn giống như đối mặt với một đồng bọn hợp tác có cùng thân phận và địa vị, nghiêm mặt nói: “Mặc dù ta không biết ngươi tại sao nhất định phải đem Thiên Đấu đế quốc loại ra ngoài, nhưng ta có thể đáp ứng ngươi.Đồng thời cũng rất chờ mong cùng ngươi hợp tác.Có lời gì ngươi cứ việc nói thẳng đi.”

Một tầng lam quang nhàn nhạt từ Đường Tam trên người phát ra, phạm vi lam quang khuếch tán cũng không lớn, chỉ là đưa ba người hắn, Trữ Phong Trí cùng Cốt Đấu La bao phủ ở bên trong.Vầng sáng nhàn nhạt này nếu như không nhìn kỹ thì không cách nào phát hiện ra, cũng dựa theo vị trí ba người mà di động.

“Lĩnh vực?”Trữ Phong Trí cùng Cổ Dong đồng thời thất kinh.Bọn họ mặc dù không giống đại sư đối với vũ hồn nghiên cứu sâu như vậy, nhưng từ trên người Đường Tam phóng xuất ra loại năng lượng này bọn họ cũng biết đến.Đó là năng lực đặc thù chỉ có Phong Hào Đấu La mới có khả năng xuất hiện a!Trong hai vị Phong Hào Đấu La của Thất Bảo Lưu Ly tông, ngay cả Cốt Đấu La cũng không có lĩnh vực, chỉ có Kiếm Đấu La đã bị thương nặng kia mới có.Trận chiến ngày hôm đó, đúng là Kiếm Đấu La dưới phụ trợ của Trữ Phong Trí đại phát thần uy. Khuất nhục đối thủ, lúc này mới có thể đẩy lùi sóng dữ, làm Thất Bảo Lưu Ly tông không bị diệt môn.

Lúc này, từ trên người Đường Tam dĩ nhiên lại truyền ra khí tức của lĩnh vực, làm sao lại không khiến cho hai vị cao tầng của Thất Bảo Lưu Ly tông giật mình cơ chứ?

Đường Tam cũng không giấu diếm, “Đây là năng lực mà lam ngân thảo của ta sau khi giác tỉnh lần thứ hai, hóa thành Lam Ngân Hoàng xuất hiện.Ta dùng nó ngăn cách thanh âm, ngoại nhân sẽ không thể nghe được chúng ta nói chuyện.”

Trữ Phong Trí có chút sợ hãi than: “Tiểu Tam, mỗi một lần nhìn thấy ngươi.Ngươi đều sẽ cho ta một kinh ngạc lớn, xem ra lần này cũng không ngoại lệ.”

Đường Tam mỉm cười, nói: “Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra. Đây cũng chỉ là bắt đầu của sự kinh ngạc ta mang đến cho ngài.”Phóng xuất ra lam ngân lĩnh vực, cũng không chỉ là vì ngăn cản thanh âm, hắn cũng vô hình trung đã triển lộ năng lực của mình với Trữ Phong Trí, bởi vì hắn muốn cùng Trữ Phong Trí tiến hành đàm phán, xác thật là một loại đàm phán ngang hàng.Hắn càng nhất định cần phải tranh thủ vì vị trí có lợi đối với mình.

Nếu như có thể nói, Đường Tam thành lập Đường Môn tuyệt không hy vọng cùng bất kỳ kẻ nào hợp tác, nhưng là, nhìn từ góc độ thực tế, như vậy lại là khó có khả năng.Hắn, một thanh niên hồn sư mới tròn hai mươi tuổi, gia tộc lại tự phong bế.Nếu như không có sự ủng hộ của bất cứ lực lượng nào từ bên ngoài, chỉ dựa vào chính hắn tích súc, cái gì cũng làm không được.Cho nên hắn nhất định cần phải mượn ngoại lực, đương nhiên, Đường Tam lựa chọn, tự nhiên đều là có thể tuyệt đối tin tưởng.Nếu không hắn cũng sẽ không nhờ Trữ Vinh Vinh tìm đến Trữ Phong Trí.

Trữ Phong Trí hứng thú nói: “Nói đi, ta tin tưởng ngươi nhất định có thể cho ta một sự kinh hỉ.”

Đường Tam mỉm cười, sử dụng lam ngân lĩnh vực tiến hành ngăn cách âm thanh rồi bắt đầu đưa ra dự tính của mình.

Sau khi mới bắt đầu, Trữ Phong Trí nghe lời hắn nói thì khuôn mặt vẫn mang theo nụ cười, dần dần, sắc mặt Trữ Phong Trí từ từ trở nên ngưng trọng, một bên nghe Đường Tam nói một bên liên tiếp gật đầu, thỉnh thoảng đưa ra vài câu nghi vấn, Đường Tam vì hắn nhất nhất giải đáp.

Cốt Đấu La ở bên cạnh nghe hai người nói chuyện với nhau thì diện lộ kinh dung, ánh mắt nhìn Đường Tam cũng trở nên quái dị.

Đường Tam vừa đi vừa giảng giải, đến tận phòng của mình cũng không có dừng lại, trở lại phòng mình, Đường Tam cũng gọi Mã Hồng Tuấn lại đây.Cùng Trữ Phong Trí và Cổ Dong đóng cửa nói chuyện.

Tiếng khóc dừng lại.Trữ Vinh Vinh nằm trong lòng Áo Tư Tạp thở hổn hển.

Năm năm không gặp, trên người Áo Tư Tạp đã không còn vẻ ngây ngô lúc trước.Hắn đã hai mươi hai tuổi, kết hợp với khuôn mặt râu quai nón có vẻ tương đối thành thục.Cảm thụ hơi thở đặc hữu của nam nhân trên người hắn, Trữ Vinh Vinh nhắm hai mắt, ôm chặt hông hắn, tựa hồ là sợ hết thảy những gì phát sinh trước mắt chỉ là mộng cảnh, chỉ cần nàng vừa mở mắt, giấc mộng sẽ tỉnh lại.

Áo Tư Tạp cũng như vậy ôm Trữ Vinh Vinh, hai người ai cũng không muốn nói một câu gì, cứ như vậy lẳng lặng ở bên nhau, cảm thụ nhịp đập trái tim của nhau.

Năm năm, suốt năm năm, người hữu tình rốt cuộc đoàn tụ, bất luận lúc trước Áo Tư Tạp trong lòng có điều gì kiêng kị, ngay lúc này cũng đã hoàn toàn vvứt bỏ khỏi đầu mình, hắn tình nguyện vĩnh viễn cứ như vậy ôm Trữ Vinh Vinh, không bao giờ buông tay ra nữa.

Ở trong bầu không khí như thế này, bọn họ cũng không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, đến lúc Trữ Vinh Vinh bởi vì thân thể có chút cứng ngắc mà nhẹ nhàng giật mình, mới làm trong lòng bọn họ đồng thời run một chút.(Vãi chưởng, ôm nhau đến tê cả người >”

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu

Đọc truyện Đấu La Đại Lục

 

Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Bình Luận
Loading...